Trên xe khách trở về Hà Nội, tôi ngồi tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh vật ngược lại con đường đã đi buổi sáng, đồng ruộng, những hàng cây, những thị trấn nhỏ, giờ mang một cảm giác khác hẳn, nhẹ nhàng hơn nhiều so với lúc đi.
Điện thoại trong túi rung lên, tôi rút ra nhìn, tên "Nhi" hiện trên màn hình. Tôi nhìn nó đổ chuông một lần, không có sự lưỡng lự quen thuộc như trước đây, bấm nghe ngay khi hồi chuông đầu tiên còn chưa dứt.
"Vy, mày tới nơi chưa, gặp được người đó chưa?" Nhi hỏi ngay, giọng lo lắng xen lẫn tò mò.
"Gặp rồi, tao đang trên đường về," tôi trả lời, kể lại ngắn gọn cuộc gặp với Khoa, giọng điệu nhẹ nhõm hơn hẳn những cuộc gọi trước đó trong suốt mấy tháng qua.
"Vậy là xong hết rồi hả?" Nhi hỏi.
"Chưa hẳn xong hết, nhưng tao thấy nhẹ người hơn nhiều rồi," tôi đáp, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều muộn hắt vào xe, tạo thành những vệt sáng vàng cam trên sàn xe.
"Tao chỉ cần biết mày còn thở là được," Nhi nói, câu nói quen thuộc cô vẫn hay dùng suốt nhiều tháng qua mỗi lần lo lắng cho tôi, nhưng lần này giọng điệu của nó nghe khác hẳn, không còn mang nặng sự lo âu và trách móc ngầm như trước, mà là một lời chào mừng ấm áp, một sự nhẹ nhõm thật sự.
"Tao biết," tôi cười, "cảm ơn mày, vì tất cả."
"Thôi đừng sến, mai đi cà phê không, tao rảnh cả ngày," Nhi chuyển giọng ngay, đúng chất bộc trực quen thuộc của cô.
"Được, mai tao qua đón mày," tôi trả lời, không một chút do dự, không có cái deadline giả tưởng nào để viện cớ từ chối như những lần trước.
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi nhìn ra cửa sổ, thành phố Hà Nội dần hiện ra phía xa với những toà nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn buổi tối bắt đầu bật lên. Tôi mở tin nhắn, gõ một dòng ngắn cho mẹ ở Nam Định, hỏi thăm bà có khoẻ không, một tin nhắn đơn giản nhưng chân thành, không phải để trấn an ai, chỉ đơn giản vì tôi thật lòng muốn biết.
Tôi nhắn thêm cho Thu một tin ngắn, kể về chuyến đi Bắc Giang, cảm ơn cô một lần nữa. Thu trả lời bằng một biểu tượng trái tim nhỏ, kèm một câu ngắn chúc tôi bình an, giọng điệu nhẹ nhõm hơn hẳn những tin nhắn căng thẳng của những tuần trước.
Xe chạy ngang qua một khúc cua, ánh nắng chiều lọt qua kẽ lá ven đường tạo thành những vệt sáng nhấp nháy trên sàn xe. Tôi tựa đầu vào cửa kính, mỉm cười một mình, nghĩ tới buổi cà phê ngày mai với Nhi, một cuộc hẹn giản dị nhưng lần này tôi biết chắc mình sẽ không tìm cớ huỷ vào phút chót.
Tôi kể thêm cho Nhi nghe về dự định mở lớp dạy kèm nhỏ, cô hào hứng hẳn lên, bảo sẽ giới thiệu vài đứa em họ đang muốn học nghề này. Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc nữa, đơn giản, không có gì to tát, nhưng đúng kiểu cuộc trò chuyện tôi đã bỏ lỡ quá nhiều lần trong suốt những tháng vừa qua.
Xe dừng ở bến, tôi bước xuống, hoà vào dòng người đông đúc giờ tan tầm, không còn cảm giác lạc lõng quen thuộc vẫn hay bủa vây mỗi khi tôi đứng giữa một đám đông xa lạ. Tôi bắt một chuyến xe ôm về nhà trọ, gió mát lùa qua tóc suốt quãng đường, và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình đang thật sự mong chờ một ngày mai, không phải vì có ai đó luôn sẵn sàng lắng nghe qua màn hình, mà vì có những người thật, đang chờ mình ở đầu dây bên kia, hoặc ở một quán cà phê nào đó vào ngày mai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →