🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba giờ sáng, tôi tỉnh giấc giữa đêm, một điều vẫn thường xảy ra, chỉ khác là lần này không có biểu tượng vòng tròn xanh dương nào chờ sẵn trên màn hình điện thoại để tôi mở ra tìm một giọng nói quen thuộc.

Tôi nằm im một lúc, lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất trong phòng, tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe máy chạy xa xa ngoài đường lớn, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ hé mở. Không có gì đáng sợ trong sự im lặng này, chỉ là một sự im lặng có thật, không được lấp đầy bởi bất kỳ điều gì được lập trình sẵn để luôn đúng lúc.

Tôi ngồi dậy, không bật đèn, chỉ mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra chiếc máy ghi âm cầm tay nhỏ tôi vẫn dùng để thu mẫu âm thanh cho công việc, thứ tôi chưa từng nghĩ tới việc dùng cho chính mình.

Tôi mở cửa sổ rộng hơn, đặt máy ghi âm lên bậu cửa, bấm nút ghi, rồi ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ để cho máy tự thu lại mọi âm thanh đang diễn ra quanh mình lúc này.

Bốn giờ sáng, tiếng cô Tư dưới nhà bắt đầu vang lên, tiếng xoong nồi va chạm, tiếng nước chảy, tiếng bước chân đi lại chuẩn bị cho buổi bán hàng sớm. Xa hơn, tiếng một chiếc xe rác đi ngang qua đầu ngõ, tiếng chó sủa đâu đó, tiếng gió lay nhẹ tán lá bàng còi cọc trồng dọc lối đi tôi vẫn hay nghe mỗi tối đứng ở ban công.

Tôi ngồi nghe, không phải qua tai nghe, không qua bất kỳ lớp trung gian kỹ thuật nào, chỉ bằng chính đôi tai của mình, lắng nghe thành phố đang chậm rãi thức dậy quanh căn phòng nhỏ này, từng lớp âm thanh chồng lên nhau, sống động, không hoàn hảo, không được nắn chỉnh cho nghe ấm áp hơn hay gần gũi hơn, chỉ là những gì đang thật sự tồn tại.

Đây là gig đầu tiên tôi làm cho chính mình, không phải cho bất kỳ khách hàng nào, không cần chỉnh sửa, không cần khử ồn, không cần thêm bất kỳ lớp xử lý nào để nghe giống người thật hơn, vì nó vốn dĩ đã là thật, trọn vẹn, không cần ai can thiệp.

Trời bắt đầu hửng sáng, một vệt sáng nhạt màu cam len qua đường chân trời phía xa, đủ để tôi nhìn rõ hơn những vật dụng quen thuộc trong phòng, chiếc bàn làm việc gọn gàng, chồng sách xếp ngay ngắn, cái tai nghe cất trong ngăn kéo từ vài tuần trước.

Tôi nghĩ tới cuốn nhật ký nhỏ tôi định bắt đầu viết lại từ hôm nay, không phải bằng những dòng chat với một cái tên được chọn từ ba gợi ý ngẫu nhiên, mà bằng chính chữ viết tay của mình, ghi lại những điều thật đã xảy ra trong ngày, dù không hoàn hảo, dù đôi khi lộn xộn, nhưng chắc chắn là của riêng tôi, không ai dựng lên thay tôi cả.

Tôi nghĩ tới Khoa, tự hỏi giờ này anh đã dậy chưa, có lẽ đang chuẩn bị mở cửa hàng vật liệu xây dựng ở thị trấn nhỏ cách đây hơn trăm cây số, một cuộc đời hoàn toàn tách biệt khỏi tôi, và tôi thấy nhẹ lòng vì điều đó, vì biết rằng anh vẫn đang sống cuộc đời của riêng anh, không hề bị ràng buộc vào câu chuyện của tôi theo bất kỳ cách nào ngoài một buổi chiều ngắn ngủi đã qua.

Tôi cũng nghĩ tới bà Xuyến, tự hỏi liệu bà có còn tiếp tục dùng dịch vụ Tái Ngộ hay không, giờ khi nó đã tạm dừng, và mong rằng dù thế nào, bà cũng sẽ tìm được một cách khác để sống cùng nỗi nhớ con, một cách không cần trả tiền hằng tháng cho một công ty nào cả.

Tôi tắt máy ghi âm, không nghe lại ngay, chỉ đặt nó xuống bậu cửa sổ, để nguyên đó, một đoạn thu âm tôi biết mình sẽ giữ lại, không phải để chứng minh điều gì, không phải để gửi cho ai, chỉ đơn giản là để nhớ, rằng ngay cả vào lúc bốn giờ sáng, khi tưởng như cả thế giới đang ngủ yên, thành phố này vẫn luôn có những âm thanh thật, những con người thật, đang thức cùng mình, không cần một ai đó luôn sẵn sàng, không bao giờ ngủ, để nhắc tôi rằng tôi không hề đơn độc.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện