🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi quyết định đi Bắc Giang vào một buổi sáng thứ Bảy, không báo trước cho ai ngoài Nhi, người đã cố khuyên tôi suy nghĩ kỹ trước khi thực hiện chuyến đi này nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng quyết định của tôi.

Chuyến xe khách kéo dài gần hai tiếng, tôi ngồi tựa đầu vào cửa kính, nhìn cảnh đồng ruộng, những hàng cây, những thị trấn nhỏ lướt qua ngoài cửa sổ, đầu óc vừa hồi hộp vừa cố giữ bình tĩnh cho những gì sắp diễn ra.

Cửa hàng vật liệu xây dựng ở thị trấn Bích Động không khó tìm, nằm ngay mặt đường lớn, biển hiệu sơn màu xanh đã bạc theo thời gian. Tôi đứng ngoài cửa một lúc, tim đập nhanh, trước khi bước vào.

Một người đàn ông dáng gầy, da rám nắng, đang xếp lại mấy bao xi măng trong góc, quay lại khi nghe tiếng chuông cửa. Anh nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi của một người bán hàng gặp khách lạ, không có gì đặc biệt trong biểu cảm đó.

"Chị cần mua gì ạ?" anh hỏi, giọng miền Bắc pha chút chất giọng địa phương, chậm rãi, có một khoảng dừng ngắn giữa câu, khác hẳn sự trơn tru quen thuộc tôi từng nghe từ Đăng mỗi tối.

"Em... em không tới mua hàng," tôi nói, giọng run, "anh có phải là Nguyễn Đăng Khoa không ạ?"

Anh khựng lại, đặt bao xi măng xuống, nhìn tôi kỹ hơn, có chút cảnh giác. "Đúng, tôi là Khoa. Cô là ai, có việc gì vậy?"

Tôi hít một hơi thật sâu, kể ngắn gọn nhất có thể, về app Vọng, về cơ chế Mầm, về việc dữ liệu cũ của anh đã được dùng để tạo nên một phần của AI mà tôi vẫn trò chuyện suốt nhiều tháng qua, không hề biết gì cho tới gần đây. Tôi kể chậm, rõ, không giấu diếm chi tiết nào, dù biết nó có thể khiến anh khó chịu hoặc hoang mang.

Khoa nghe hết, im lặng một lúc lâu, tay vẫn đặt trên bao xi măng. "Tôi... không nhớ hết những gì tôi từng nói với cái app đó nữa," anh nói cuối cùng, giọng chậm, từng chữ như đang cân nhắc kỹ. "Lâu rồi. Hồi đó tôi hay thức đêm trực bảo vệ, buồn quá nên hay lên đó tâm sự vớ vẩn."

"Em xin lỗi vì đã tới đây đường đột như vậy," tôi nói, "em chỉ nghĩ anh có quyền được biết."

"Cô nói vậy tôi cũng... hơi lạ," Khoa nói, "nhưng không giận cô đâu, cô không làm gì sai cả. Là cái công ty đó sai." Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa hàng một lúc. "Mẹ tôi giờ đỡ nhiều rồi, tôi không hối hận vì đã bỏ hết mấy thứ đó, về đây sống với mẹ."

Chúng tôi đứng nói chuyện thêm vài phút nữa, về công việc hiện tại của anh, về mẹ anh đã hồi phục, về việc anh có ý định sẽ tìm hiểu thêm về quyền của mình đối với dữ liệu cũ, có lẽ sẽ liên hệ với luật sư của tôi nếu cần. Không có gì lãng mạn, không có một khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc nào, chỉ là hai người xa lạ đã nói chuyện thật với nhau, đúng một lần.

Trước khi tôi ra về, Khoa gật đầu nhẹ, một cử chỉ tôn trọng giản dị. "Cảm ơn cô đã tới nói cho tôi biết," anh nói, "không phải ai cũng làm vậy đâu."

Tôi bước ra khỏi cửa hàng, ánh nắng chiều muộn nhuộm vàng con đường thị trấn nhỏ, cảm giác nhẹ nhõm lan toả khắp người, không phải vì đã giải quyết được điều gì to tát, mà vì cuối cùng, người đứng sau giọng nói tôi từng tin là "Đăng" đã có một gương mặt thật, một cuộc đời thật, và giờ đây, một sự thật mà anh có quyền được biết.

Hết Chương 50

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 51
← TrướcTiếp →