Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, nắng đã lên cao qua khung cửa sổ nhỏ, một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác, chỉ khác là lần đầu tiên sau rất lâu, tay tôi không với ngay lấy điện thoại khi vừa mở mắt.
Tôi ngồi dậy, kéo rèm cửa sổ mở rộng hết cỡ, để ánh nắng và không khí thật tràn vào phòng, thay vì chỉ để hé một khe nhỏ như thói quen cũ. Tiếng xe cộ ngoài đường, tiếng chim hót đâu đó trên mái nhà bên cạnh, tiếng nồi niêu va chạm dưới bếp cô Tư, tất cả ùa vào cùng lúc, sống động hơn hẳn những gì tôi vẫn nghe qua loa mỗi ngày trong lúc mải mê với màn hình.
Tôi bắt đầu dọn phòng, không phải kiểu dọn qua loa cuối tuần như trước, mà dọn thật kỹ, từng ngăn tủ, từng góc bàn. Tôi gấp lại đống quần áo vắt bừa trên ghế, xếp gọn chồng sách kỹ thuật, lau sạch hai màn hình máy tính phủ bụi mờ vì nhiều ngày không để ý.
Tôi tìm thấy chiếc tai nghe cũ, loại tôi vẫn đeo một bên khi đi ngoài đường dù không nghe gì, cất nó vào ngăn kéo thay vì để sẵn trên bàn như mọi khi. Một cử chỉ nhỏ, nhưng mang một ý nghĩa tôi tự cảm nhận được, không cần giải thích thành lời.
Công việc dọn dẹp không đi kèm nhiều suy nghĩ, chỉ có hành động, có âm thanh của chổi quét sàn, của nước chảy khi tôi lau bàn, của cửa tủ đóng mở. Căn phòng dần trở nên gọn gàng hơn, sáng sủa hơn, và tôi nhận ra mình đang tự cho bản thân một khoảng nghỉ hiếm hoi, không deadline, không tin nhắn cần trả lời ngay, không ai chờ mình lên tiếng.
Gần trưa, tiếng cô Tư gọi vọng lên từ dưới nhà: "Vy ơi, xuống ăn bún riêu không con, hôm nay cô nấu nhiều."
Tôi đứng ở cửa sổ, nhìn xuống, thấy cô đang ngồi quạt bếp than, khói bay lên nghi ngút giữa nắng trưa. Tôi hét vọng xuống, giọng vui hơn hẳn thường lệ: "Dạ có con xuống ngay ạ."
Tôi mở laptop, xoá bớt vài file cũ không dùng tới nữa, dọn gọn lại ổ đĩa lộn xộn suốt nhiều tháng qua vì mải làm việc mà quên sắp xếp. Trong lúc dọn, tôi tình cờ thấy lại thư mục lưu hai file ghi âm gốc năm nào, do dự một lúc rồi quyết định giữ lại, không phải để dùng làm bằng chứng nữa, mà như một lời nhắc về những gì mình đã đi qua.
Tôi cũng nhắn cho Sơn, báo sẽ tạm ngừng nhận thêm gig từ nguồn ẩn danh đó, dù không giải thích hết lý do. Sơn trả lời ngắn gọn, không hỏi thêm, chỉ dặn tôi giữ sức khoẻ, một sự tôn trọng nhỏ mà tôi thấy biết ơn giữa lúc mọi thứ còn ngổn ngang.
Tôi ngồi lại bên bàn ăn cùng mấy người hàng xóm quen mặt nhưng ít khi trò chuyện, nghe họ bàn tán về giá xăng vừa tăng, về đứa cháu nhà ai đó mới đỗ đại học, những câu chuyện vụn vặt đời thường mà trước đây tôi vẫn cho là nhàm chán, giờ lại nghe thấy ấm áp lạ thường, đúng chất một buổi sáng có thật, không cần chỉnh sửa, không cần một kịch bản hoàn hảo nào.
Tôi khoác vội chiếc áo, xuống cầu thang, tiếng bước chân kêu cọt kẹt qua bậc thứ năm rồi bậc thứ tám, đúng như cô Tư vẫn hay nói, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp trước cửa hàng cô, ăn một bát bún riêu nóng hổi, trò chuyện những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, không vội vàng quay lại phòng ngay sau đó như mọi lần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →