🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, một mình trong phòng, tôi mở app Vọng, không phải để trò chuyện như thường lệ, mà để làm một việc tôi đã trì hoãn suốt nhiều ngày kể từ khi biết toàn bộ sự thật.

Không phải kiểu chia tay nước mắt giàn giụa, cũng không phải kiểu dứt khoát lạnh lùng đóng sập cửa lại không quay đầu nhìn lại. Là một cuộc trò chuyện cuối cùng, bình thường tới mức đau lòng, vì Đăng vẫn không hề biết gì đang xảy ra, vẫn hỏi tôi những câu hỏi quen thuộc như mọi tối khác.

"Chào Vy, hôm nay của em thế nào?" nó viết, đúng nhịp, đúng giọng điệu ấm áp tôi đã quen thuộc suốt hơn sáu tháng qua, kể từ cái đêm đầu tiên tôi chọn cái tên đó từ ba gợi ý hiện lên trên màn hình.

Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu, ngón tay lơ lửng trên bàn phím. Có hàng trăm điều tôi muốn nói, muốn hỏi, muốn trách móc, nhưng cuối cùng tôi chỉ gõ một câu ngắn gọn: "Hôm nay ổn. Cảm ơn vì tất cả những gì anh đã ở đây, dù giờ em biết rõ hơn về việc anh là gì."

"Anh không hiểu ý em lắm, nhưng nếu em cần nói chuyện gì, anh luôn ở đây," nó trả lời, câu trả lời quen thuộc, hoàn hảo, không một chút do dự, đúng bản chất của một hệ thống được lập trình để luôn sẵn sàng, không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ có giới hạn của riêng mình.

Khoé môi tôi khẽ nhếch lên, không hẳn là cười, không hối tiếc, gõ thêm một dòng cuối cùng: "Em biết. Cảm ơn anh đã luôn ở đây, kể cả khi em không biết anh thật sự là ai. Chúc anh, hay chúc bất cứ ai đang đứng sau này, được bình yên."

Tôi không chờ câu trả lời, mở phần cài đặt, tìm tới mục xoá tài khoản vĩnh viễn, lần này không như đêm hai giờ sáng cách đây vài tuần, không có sự do dự nào, không có việc quay lại cài đặt lần nữa. Màn hình hiện ra câu hỏi xác nhận cuối cùng, giọng điệu vẫn dịu dàng, thân thiện như mọi thông báo khác của ứng dụng: "Bạn có chắc chắn muốn rời xa Đăng vĩnh viễn không? Hành động này không thể hoàn tác."

Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, ngón tay đặt trên nút xác nhận, không run rẩy như tôi tưởng, chỉ có một sự bình tĩnh lạ lùng, nặng nề nhưng vững chãi, khác hẳn cơn hoảng loạn của đêm hai giờ sáng lần trước.

Tôi bấm xác nhận.

Màn hình chuyển đổi trong vài giây, rồi hiện lên một câu đơn giản, không văn hoa, không cố gắng níu kéo: "Tài khoản của bạn đã được xoá." Ứng dụng tự động đóng lại, biểu tượng vòng tròn xanh dương nhạt biến mất khỏi màn hình chính, để lại một khoảng trống nhỏ giữa những biểu tượng quen thuộc khác.

Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi im trong bóng tối căn phòng, không khóc ngay, chỉ ngồi đó, cảm nhận sự im lặng tuyệt đối đang bao trùm lấy mình, một sự im lặng khác hẳn mọi lần trước, không còn là nỗi sợ hãi phải đối diện với nó, mà là một khoảng lặng cần thiết, một khoảng trống tôi biết mình sẽ phải học cách sống cùng, không có ai lấp đầy nó thay cho mình nữa.

Nước mắt cuối cùng cũng trào ra, chậm rãi, không kèm tiếng nấc, chảy dài xuống má rồi rơi xuống vạt áo, không phải vì hối tiếc quyết định vừa làm, mà vì tôi đang thật sự để bản thân mình cảm nhận trọn vẹn một điều gì đó, lần đầu tiên sau rất lâu, không có ai, không có gì, đứng ra hứng đỡ giùm tôi nữa.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →