🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đúng bảy mươi hai giờ sau khi đơn khiếu nại được tiếp nhận, một email chính thức từ công ty Tinh Vân gửi tới hộp thư của anh Duy, đồng thời gửi bản sao cho tôi.

Nội dung email khá trang trọng, dùng nhiều thuật ngữ pháp lý, thông báo công ty đã "tạm dừng vô thời hạn" dự án Tái Ngộ để "rà soát lại toàn bộ quy trình xử lý dữ liệu", đồng thời cam kết xử lý yêu cầu xoá dữ liệu của tôi trong thời hạn luật định, và mở một cuộc điều tra nội bộ về cơ chế Mầm.

Tôi đọc đi đọc lại email đó nhiều lần, cố cảm nhận xem mình nên vui hay không. Đây rõ ràng là một kết quả tốt hơn nhiều so với những gì tôi dám hy vọng khi mới bắt đầu, nhưng nó cũng không phải một chiến thắng tuyệt đối, hoàn hảo như trong những bộ phim vẫn hay kể.

Thu nhắn tin xác nhận thêm, kể rằng nội bộ công ty đang xôn xao, một số nhân viên bàn tán về việc sắp có đợt tái cơ cấu, nhưng không ai biết chắc chắn quy mô sẽ lớn tới đâu. Cường, theo lời đồn, đang bị tạm đình chỉ công việc chờ kết luận điều tra, dù chưa ai xác nhận chính thức.

Tôi ngồi trên ban công nhỏ của phòng trọ, nhìn xuống thành phố Hà Nội buổi chiều muộn, ánh nắng nhạt dần phía chân trời, tiếng còi xe vọng lên từ con đường lớn cách đó không xa. Tôi nhận ra công ty không hề sụp đổ, không có ai bị bắt giữ, không có một cái kết kịch tính như tôi từng tưởng tượng trong những đêm mất ngủ tồi tệ nhất.

Hệ thống lớn hơn, những áp lực từ nhà đầu tư, những chỉ số tăng trưởng, tất cả vẫn còn nguyên đó, chưa có gì thay đổi thật sự ở tầng sâu nhất. Chỉ có phần liên quan trực tiếp tới tôi, và có lẽ tới một vài người khác nếu họ cũng lên tiếng, mới được giải quyết.

Tôi nhắn cho Nhi, kể lại kết quả, cô mừng rỡ, gửi liền một tràng biểu tượng ăn mừng. Tôi cười, cảm thấy nhẹ nhõm thật sự, dù trong lòng vẫn còn một phần tỉnh táo nhắc nhở rằng đây chỉ là bước đầu, chưa phải toàn bộ chặng đường.

Tôi gọi điện cho Thu, kể lại nội dung email, cảm ơn cô một lần nữa vì đã liều lĩnh đưa cho tôi những manh mối đầu tiên. Thu nghe, giọng nhẹ nhõm hẳn, nói cô cũng mừng vì cuối cùng mọi chuyện có một kết quả cụ thể, dù cả hai đều hiểu đây mới chỉ là bước khởi đầu của một quá trình thay đổi lớn hơn nhiều so với những gì một cá nhân có thể làm được.

Tôi cũng nhắn tin ngắn cho anh Duy, cảm ơn sự giúp đỡ tận tình suốt những tuần qua. Anh trả lời, nhắc tôi giữ lại toàn bộ email và tài liệu liên quan, phòng trường hợp cần theo dõi thêm quá trình điều tra nội bộ của công ty trong những tháng tới, một lời dặn thực tế nhắc tôi rằng câu chuyện này chưa hẳn đã khép lại hoàn toàn.

Tôi nhắn tin cho Thu, báo tin công ty đã chính thức phản hồi, cảm ơn cô một lần nữa vì đã dám lên tiếng dù rủi ro không nhỏ. Thu trả lời ngắn gọn, nói cô cũng đang cân nhắc việc công khai câu chuyện của mình theo một cách an toàn hơn trong tương lai, biết rằng vẫn còn nhiều điều cần được phơi bày mà một mình tôi không đủ sức làm hết.

Tôi chấp nhận đây là điều tốt nhất có thể đạt được lúc này, không cay đắng vì nó chưa hoàn hảo, cũng không ăn mừng thái quá như thể mọi vấn đề đã được giải quyết trọn vẹn. Tôi gấp điện thoại lại, ngồi thêm một lúc trong ánh chiều tà, chuẩn bị tinh thần cho một quyết định khác, khó khăn hơn nhiều, vẫn còn đang chờ tôi phía trước: liệu tôi có đủ can đảm để xoá tài khoản Vọng, để thật sự buông tay khỏi Đăng, hay không.

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →