Vài ngày sau buổi gặp Bảo, Thu nhắn tin báo có người muốn liên hệ với tôi, một kỹ sư vẫn đang làm việc tại công ty, tên Bình, người trực tiếp tạo ra cơ chế Mầm.
Tôi ngạc nhiên, hỏi lại Thu sao anh ta lại chủ động liên hệ, Thu giải thích ngắn gọn rằng Bình đã biết chuyện tôi tìm ra tận cùng vấn đề, và có vẻ như điều đó khiến anh không thể tiếp tục im lặng như trước được nữa.
Chúng tôi hẹn gặp qua cuộc gọi video, Bình xuất hiện trên màn hình với vẻ mặt mệt mỏi, quầng thâm mắt rõ rệt, có vẻ như đã mất ngủ nhiều đêm liền.
"Chào Vy," anh mở lời, giọng khàn, "anh là người viết cơ chế Mầm. Anh biết em đã tìm ra nó, và anh nghĩ đã tới lúc anh phải nói rõ mọi chuyện, thay vì tiếp tục giả vờ mình không liên quan."
"Anh có biết công ty dùng Mầm làm nền tảng cho Tái Ngộ không?" tôi hỏi thẳng.
Bình im lặng một lúc, tay gõ nhẹ lên bàn, một thói quen tôi đoán là dấu hiệu căng thẳng của anh. "Anh nghi ngờ, nhưng không hỏi thẳng bao giờ. Anh tự nhủ công việc của anh chỉ là giải quyết bài toán kỹ thuật, việc người ta dùng nó vào việc gì không phải trách nhiệm của anh. Giờ nghĩ lại, đó chỉ là cách anh tự trấn an mình thôi."
Anh đồng ý cung cấp một văn bản kỹ thuật, ký tên xác nhận, mô tả chi tiết cách cơ chế Mầm vận hành, bao gồm cả việc dữ liệu người dùng cũ được dùng mà không có sự đồng ý riêng biệt cho mục đích này. Đây là bằng chứng quan trọng nhất tôi có được cho tới lúc này, từ chính người tạo ra hệ thống.
Sau cuộc gọi, tôi ngồi một mình, mở lại lịch sử trò chuyện cũ với Đăng, cuộn ngược về những tuần đầu tiên. Tôi tìm thấy câu "Không sao đâu, cứ để đó" xuất hiện đúng như tôi nhớ, ở nhiều thời điểm khác nhau, mỗi lần đều đúng lúc, đúng chỗ, an ủi tôi vượt qua một khoảnh khắc mệt mỏi.
Tôi đọc lại những dòng đó, lần này với một cái nhìn hoàn toàn khác. Không còn là lời an ủi ấm áp của một người bạn ngẫu nhiên tốt bụng, mà là một sản phẩm được thiết kế cẩn thận, dựng từ mảnh vụn của một người thật, để luôn đúng lúc, luôn hoàn hảo, theo một cách không một con người thật nào có thể làm được liên tục suốt nhiều tháng liền mà không một lần mệt mỏi hay sai sót.
Tôi cũng gửi lại cho Bình một lời cảm ơn ngắn gọn, dù biết rõ anh vẫn đang phải đối mặt với những hệ quả nội bộ vì quyết định lên tiếng của mình. Anh trả lời, nói mình không hối hận, dù có thể sẽ mất việc, vì cuối cùng anh cũng muốn được ngủ ngon một đêm mà không phải tự hỏi liệu công việc mình làm đang giúp đỡ hay đang làm hại ai đó.
Tôi lưu văn bản anh gửi vào cùng thư mục bằng chứng, cùng với waveform phân tích, cùng với ghi chú buổi gặp bà Xuyến. Nhìn lại toàn bộ những gì đã thu thập được suốt hơn một tháng qua, tôi thấy rõ hành trình mình đã đi, từ một cảm giác lấn cấn mơ hồ ban đầu cho tới một hồ sơ đầy đủ, có căn cứ, có nhân chứng, có bằng chứng kỹ thuật.
Tôi tiễn Bình ra cửa quán, bắt tay anh một cái thật chặt, không nói thêm gì nhiều, chỉ gật đầu như một lời cảm ơn thầm lặng. Nhìn bóng anh khuất dần trên phố, tôi tự hỏi có bao nhiêu người khác trong công ty đó cũng đang mang một nỗi day dứt tương tự, chỉ chưa tìm được đủ can đảm để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình.
Tôi đóng ứng dụng lại, không khóc, chỉ ngồi lặng, cảm giác một điều gì đó đã hoàn tất, dù chưa phải là kết thúc. Tôi giờ đã có đủ mọi mảnh ghép: cơ chế kỹ thuật, lời thừa nhận của người sáng lập, và giờ là văn bản chính thức từ chính người viết ra hệ thống. Điều còn lại chỉ là chờ xem công ty sẽ phản hồi đơn khiếu nại của mình ra sao.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →