Ba ngày sau buổi gặp Cường, một tin nhắn lạ tới điện thoại tôi, số không lưu tên: "Chào Vy, tôi là Lâm Gia Bảo, người sáng lập công ty Tinh Vân. Tôi muốn gặp riêng em, không có Cường, để nói chuyện rõ ràng hơn. Em có thể sắp xếp thời gian không?"
Tôi đọc tin nhắn nhiều lần, cân nhắc kỹ trước khi trả lời, cuối cùng đồng ý gặp tại một quán cà phê trung lập, không phải văn phòng công ty, theo đề nghị của chính Bảo.
Bảo tới đúng giờ, dáng người gầy, mặc áo sơ mi giản dị, không có vẻ hào nhoáng như tôi tưởng tượng về một CEO công ty công nghệ đang lên. Ông mang theo một cuốn sổ tay cũ, bìa da đã sờn, đặt lên bàn giữa hai người trước khi bắt đầu nói.
"Anh biết em đã nộp đơn khiếu nại, và anh biết Cường đã cố xử lý êm đẹp theo cách của anh ấy," Bảo mở lời, giọng trầm, không còn vẻ chuyên nghiệp trơn tru như Cường. "Anh tới đây không phải để thuyết phục em rút đơn, mà để nói thật với em một số chuyện."
Tôi im lặng, chờ ông nói tiếp, tay siết chặt cốc nước trên bàn.
"Cuốn sổ này," Bảo chỉ vào cuốn sổ da cũ, "anh ghi lại các cuộc trò chuyện với bố anh từ năm 2022, khi ông bắt đầu có dấu hiệu Alzheimer giai đoạn đầu. Anh sợ một ngày ông sẽ quên hết, quên cả anh, nên anh ghi lại mọi thứ, hy vọng sau này có thể dùng để nhắc ông nhớ lại. Ý tưởng ban đầu của Vọng xuất phát từ đó, một công nghệ giúp người ta không quên nhau."
"Vậy điều gì đã khiến nó biến thành thế này?" tôi hỏi, giọng không giấu được sự gay gắt.
Bảo im lặng một lúc lâu, mắt nhìn xuống cuốn sổ. "Tiền," ông nói, đơn giản, gần như tự chế giễu chính mình. "Công ty cần tiền để sống sót qua vòng gọi vốn tiếp theo, nhà đầu tư yêu cầu các chỉ số tăng trưởng cụ thể. Cường đề xuất Tái Ngộ như một nguồn doanh thu lớn, anh biết nó tồn tại, biết nó mang về bao nhiêu tiền, nhưng anh chọn không hỏi kỹ cách nó vận hành. Anh nghĩ nếu không hỏi, anh sẽ không phải chịu trách nhiệm."
"Nhưng anh vẫn là người đứng đầu công ty," tôi nói, "anh không thể nói mình không biết gì."
"Em nói đúng," Bảo gật đầu, không hề biện minh thêm, "anh không biết hết mọi chi tiết Cường làm, thật đấy, nhưng anh cũng không hỏi kỹ, và im lặng cũng là một lựa chọn, một lựa chọn sai."
Tôi ngồi nhìn ông, cảm giác phức tạp dâng lên, vừa giận dữ vì sự né tránh trách nhiệm kéo dài suốt nhiều tháng, vừa có chút cảm thông trước một người đàn ông rõ ràng đang dằn vặt thật sự, không giả tạo như Cường.
"Anh sẽ làm gì tiếp theo?" tôi hỏi.
"Anh sẽ dừng Tái Ngộ lại, mở điều tra nội bộ, và xử lý đúng theo yêu cầu trong đơn khiếu nại của em," Bảo nói, giọng chắc chắn hơn hẳn, "anh không hứa mọi thứ sẽ hoàn hảo ngay lập tức, nhưng anh sẽ xử lý. Anh xin lỗi, Vy à, thật lòng xin lỗi vì những gì em và có lẽ nhiều người khác đã phải trải qua."
Trước khi chia tay, Bảo hỏi tôi có muốn xem thêm vài trang trong cuốn sổ tay của ông không, tôi từ chối nhẹ nhàng, nói rằng đó là chuyện riêng tư của ông, không cần thiết phải chia sẻ thêm để chứng minh điều gì với tôi nữa.
Tôi không trả lời ngay, chỉ nhìn cuốn sổ tay cũ vẫn nằm im trên bàn, một vật chứng nhỏ bé cho thấy đâu đó, giữa tất cả những tính toán kinh doanh lạnh lùng, vẫn còn sót lại một hạt giống ý định tốt đẹp ban đầu, dù nó đã bị bóp méo đi quá xa so với hình dạng lúc khởi phát.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →