Văn phòng luật của anh Duy, anh họ Nhi, nằm trên tầng hai một toà nhà nhỏ trên phố Chùa Bộc, không gian gọn gàng, giá sách kê kín một bức tường, mùi giấy tờ và cà phê pha sẵn thoảng trong không khí.
Anh Duy trạc ba mươi lăm tuổi, dáng người gầy, đeo kính gọng mỏng, nói chuyện chậm rãi, cẩn trọng từng câu chữ đúng chất người làm nghề luật. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ Đăng, gig ẩn danh, cho tới Thu, Mầm, Tái Ngộ, và câu chuyện của bà Xuyến, cố gắng trình bày mạch lạc nhất có thể dù cảm xúc vẫn còn dâng lên mỗi khi nhắc lại.
Anh Duy nghe hết, ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay, thỉnh thoảng hỏi lại vài chi tiết cụ thể để làm rõ.
"Về mặt pháp lý, em có cơ sở khá vững," anh nói sau khi tôi kể xong, "Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân có hiệu lực từ đầu năm nay quy định rõ, dữ liệu chỉ được xử lý đúng mục đích đã đăng ký ban đầu, dùng cho mục đích khác phải có sự đồng ý riêng, không được gộp mập mờ vào điều khoản dịch vụ chung."
"Vậy giờ mình làm gì trước?" tôi hỏi.
"Trước hết, em có quyền yêu cầu công ty cung cấp thông tin về việc dữ liệu của em được xử lý như thế nào, và yêu cầu xoá dữ liệu nếu không đồng ý. Theo luật, họ phải phản hồi trong bảy mươi hai giờ. Đồng thời, mình sẽ soạn một đơn khiếu nại chính thức, nêu rõ các bằng chứng em đã thu thập được, gửi tới công ty và lưu bản sao để làm căn cứ nếu cần tiến xa hơn."
Nhi ngồi cạnh, gật gù theo dõi, thỉnh thoảng chen vào hỏi thêm vài câu để chắc chắn hiểu rõ quy trình. Tôi nhìn hai người, cảm giác biết ơn dâng lên, không chỉ vì sự giúp đỡ chuyên môn, mà vì cảm giác cuối cùng cũng có những người thật đứng về phía mình, sẵn sàng dành thời gian và công sức để giúp một người gần như xa lạ, chỉ vì Nhi là bạn thân của tôi.
"Về bà Xuyến thì sao ạ?" tôi hỏi, nhớ tới tách trà thứ hai vẫn còn ám ảnh trong đầu.
Anh Duy trầm ngâm một lúc. "Trường hợp của bác ấy phức tạp hơn, vì bác đã ký hợp đồng dịch vụ, dù có thể hợp đồng đó có những điều khoản không công bằng hoặc gây hiểu lầm. Nếu bác ấy đồng ý, mình có thể xem xét thêm sau, nhưng trước mắt, hãy tập trung vào trường hợp của em, nơi bằng chứng rõ ràng hơn và em là người trực tiếp bị ảnh hưởng."
Buổi gặp kết thúc với một bản nháp đơn khiếu nại được soạn sơ bộ, hẹn hoàn thiện trong vài ngày tới. Tôi ra về với một cảm giác mới mẻ, không còn là nỗi sợ hãi mơ hồ của những tuần đầu, mà là một quyết tâm rõ ràng, có hình dạng cụ thể, có các bước đi cụ thể phía trước.
Trước khi ra về, anh Duy còn dặn thêm, khuyên tôi nên bắt đầu ghi chép lại nhật ký các sự kiện theo trình tự thời gian, từ ngày nhận gig đầu tiên cho tới hiện tại, một tài liệu có thể hữu ích nếu vụ việc cần được trình bày rõ ràng hơn trước bất kỳ cơ quan nào sau này.
Trên đường về, Nhi rủ tôi ghé qua một quán ăn nhỏ, hai đứa ngồi ăn tối cùng nhau lần đầu tiên sau rất nhiều tuần, không nói nhiều về Tinh Vân hay Đăng nữa, chỉ nói chuyện phiếm như những ngày trước kia, và tôi nhận ra mình đã nhớ cảm giác này biết bao nhiêu, một bữa ăn bình thường với một người bạn thật, không cần diễn, không cần né tránh bất cứ điều gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 44 →