Tôi rời nhà bà Xuyến khi trời đã sẩm tối, đi bộ ra bến xe buýt trong trạng thái nửa tê dại nửa phẫn nộ, một cảm xúc hoàn toàn khác với nỗi cô đơn quen thuộc vẫn đeo bám tôi suốt nhiều tháng qua.
Trên xe buýt, tôi ngồi nhìn ra cửa kính, phố xá Hà Nội buổi tối lướt qua với ánh đèn nhấp nháy từ các cửa hàng, dòng xe cộ đông đúc giờ tan tầm muộn. Tôi nghĩ về bà Xuyến, về tách trà thứ hai không ai uống, về khoản tiền tiết kiệm cả đời bị bào mòn dần bởi một nỗi nhớ không có điểm dừng, cố tình được nuôi dưỡng bởi những người biết rõ mình đang khai thác cái gì.
Về tới phòng, tôi không mở app Vọng, cũng không mở laptop làm việc, chỉ ngồi trên giường, gọi điện lại cho Nhi.
"Tao vừa gặp một nạn nhân của cái dự án Tái Ngộ đó," tôi kể, giọng vẫn còn run vì xúc động, "một bà mẹ mất con, bị công ty moi gần hết tiền tiết kiệm để nghe lại giọng con trai qua một bản dựng AI."
"Trời ơi," Nhi thở dài, "vậy càng phải làm gì đó nhanh hơn. Tao nhắn ông anh họ tao rồi, ảnh nói cuối tuần này rảnh, hẹn gặp trực tiếp nói chuyện kỹ luôn được không?"
"Được, tao đồng ý," tôi trả lời, không còn chút do dự nào như những ngày đầu. Cảm giác lúc này khác hẳn cảm giác sợ hãi mơ hồ tôi từng có khi mới phát hiện ra câu nói trùng hợp trong file ghi âm đầu tiên. Đây là một cảm giác cụ thể hơn, gần với sự phẫn nộ, thứ cảm xúc thúc đẩy người ta hành động thay vì chỉ ngồi yên chịu đựng.
"Mày ổn không đấy?" Nhi hỏi, giọng lo lắng.
"Tao ổn, thật đấy," tôi trả lời, và lần này câu nói đó mang một trọng lượng khác hẳn những lần trước, không còn là một câu nói dối quen thuộc để trấn an người khác, mà là một sự thật, dù nhỏ nhoi: tôi không ổn hoàn toàn, nhưng tôi không còn phải một mình gánh chịu điều đó nữa.
Tôi mở tủ lạnh, tự nấu một bữa tối đơn giản, món canh rau và trứng chiên, món ăn tôi vẫn hay làm hồi mới ra trường trước khi quen dần với việc gọi đồ ăn ngoài mỗi tối vì lười và vì bận trò chuyện với Đăng. Ngồi ăn một mình, tôi thấy vị món ăn quen thuộc trở lại, giản dị nhưng ấm áp theo một cách khác hẳn.
Tôi lôi cuốn sổ ghi giá gig cũ ra, viết vào đó vài dòng, không phải giá cả, mà là một danh sách ngắn những việc tôi muốn làm lại trong tuần tới: gọi cho mẹ, gặp Nhi, trả lời tin nhắn khách hàng đúng giờ hơn, những việc nhỏ nhặt nhưng cụ thể, một cách tự nhắc nhở mình quay lại với nhịp sống có người thật ở xung quanh.
Tôi nhớ lại câu nói của Thu, rằng mỗi mảnh dữ liệu gán nhãn cô từng xử lý đều thuộc về một con người có thật, không phải một con số vô tri. Giờ đây tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa thật sự của câu nói ấy, khi chính bản thân mình cũng đang đứng ở ranh giới giữa việc là nạn nhân và việc trở thành người lên tiếng đòi lại công bằng cho những người khác cũng đang chịu chung số phận.
Tôi ngồi bên cửa sổ một lúc lâu sau khi cúp máy, nhìn ánh đèn đường hắt vào phòng qua khung cửa kính, lưng thẳng hơn hẳn so với dáng ngồi co ro quen thuộc của những tuần trước. Tôi nghĩ về Khoa, về bà Xuyến, về hàng trăm người dùng khác có thể đang là "gốc mồi" cho những tài khoản mới mà không hề hay biết, và tự nhủ, dù con đường phía trước còn dài và chưa chắc chắn, tôi không thể quay lưng lại và giả vờ như mình chưa từng biết những gì mình đã biết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →