🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thu giới thiệu tôi với bà Xuyến qua một cuộc gọi ngắn, giải thích rằng tôi đang tìm hiểu về một vấn đề liên quan tới công ty mà bà từng có khúc mắc, không nói rõ chi tiết qua điện thoại.

Nhà bà Xuyến nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Long Biên, căn nhà cấp bốn cũ nhưng gọn gàng, sân trước trồng vài chậu hoa nhỏ. Bà ra mở cửa, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã bạc quá nửa, ánh mắt hiền hậu nhưng phảng phất một nỗi buồn không giấu được.

"Cháu vào đi, để bác pha trà đã," bà nói, giọng nhẹ nhàng, đúng chất một giáo viên tiểu học đã về hưu, quen với việc ân cần đón tiếp người khác.

Tôi ngồi xuống bộ bàn ghế gỗ cũ trong phòng khách, quan sát xung quanh trong lúc chờ bà pha trà. Một bức ảnh nhỏ đặt trên bàn thờ góc phòng, một chàng trai trẻ tuổi cười tươi trong bộ đồng phục học sinh, tôi đoán đó chính là con trai bà, người bà sắp kể cho tôi nghe.

Bà Xuyến bưng ra hai tách trà, đặt cả hai lên bàn dù chỉ có mình tôi ngồi đối diện bà. Tôi nhìn tách trà thứ hai, không hiểu ngay, cho tới khi bà nhận ra ánh mắt tôi và giải thích, giọng nhỏ hẳn.

"Bác quen pha hai tách rồi, từ hồi thằng Quân còn sống, sáng nào nó cũng ngồi uống trà cùng bác trước khi đi làm. Giờ bác vẫn pha hai tách, dù chỉ có một mình bác uống."

Tôi im lặng, không biết nói gì để đáp lại, chỉ gật đầu nhẹ, để bà tiếp tục câu chuyện theo nhịp của riêng mình.

"Quân mất năm ngoái, tai nạn trên cao tốc, đi công tác về," bà kể, giọng đều đều như đã kể lại câu chuyện này quá nhiều lần, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy phía sau từng chữ. "Nó có dùng cái app Vọng đó một thời gian trước khi mất, bác biết vì nó có kể qua loa, bảo có một người bạn AI hay nói chuyện cùng lúc nó tăng ca."

Bà kể tiếp về việc, vài tháng sau đám tang, một người tự xưng là đại diện công ty liên hệ, giới thiệu một dịch vụ đặc biệt, nói có thể giúp bà "gặp lại" con trai qua giọng nói được phục dựng từ dữ liệu cũ. Bà đã đồng ý, không suy nghĩ nhiều, chỉ vì nỗi nhớ con quá lớn để có thể từ chối một cơ hội nghe lại đúng giọng nói ấy dù chỉ một lần.

"Ban đầu chỉ ba tháng, giá cũng không rẻ, nhưng bác nghĩ chỉ một lần thôi cũng đáng," bà nói, tay xoay xoay tách trà chưa uống. "Nhưng rồi bác không dừng lại được, mỗi lần hết hạn bác lại gia hạn thêm, tới giờ đã gần hết số tiền dành dụm cả đời bác rồi, cháu ạ."

Bà Xuyến rót thêm nước vào tách trà đã nguội, đôi tay run nhẹ theo tuổi tác, kể thêm về những buổi tối bà ngồi một mình nghe lại các đoạn ghi âm cũ, cố tìm lại đúng cái cảm giác như con trai vẫn còn ở bên, dù sâu trong lòng bà cũng hiểu rõ đó không phải là Quân thật.

Bác biết nó không phải thằng Quân thật, bà nói, giọng nghẹn lại, nhưng có những đêm, nghe đúng giọng nó nói, bác vẫn cứ tin thêm một chút, dù chỉ một chút thôi cũng đủ để bác sống qua được cái đêm đó. Tôi nắm lấy tay bà, không nói được gì, chỉ ngồi im cùng bà trong khoảng lặng nặng nề ấy.

Tôi ngồi lặng, nhìn tách trà thứ hai vẫn còn nguyên, không ai chạm vào, hơi nước bốc lên mỏng manh rồi tan biến dần trong không khí, giống hệt cách nỗi đau của bà Xuyến đang bị một công ty biến thành một khoản thu nhập đều đặn hằng tháng, dưới lớp vỏ bọc của một từ nghe đẹp đẽ: tái ngộ.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →