Cuộc gọi với Nhi kéo dài hơn hai mươi phút cô được nghỉ, cô xin phép thêm với đồng nghiệp để nói chuyện cho trọn vẹn, một điều hiếm khi xảy ra trong ca trực bận rộn của cô.
"Mày phải làm gì đó, không thể để chuyện này chìm xuồng được," Nhi nói, giọng cương quyết hơn hẳn. "Tao có ông anh họ làm luật sư, chuyên về mấy vụ tranh chấp dân sự với doanh nghiệp. Để tao hỏi ảnh xem có giúp được gì không."
"Mày nghĩ chuyện này có thể đưa ra pháp luật thật à?" tôi hỏi, phần nào vẫn còn hoài nghi liệu một vụ việc mơ hồ như thế này có đủ cơ sở để theo đuổi bằng con đường chính thức hay không.
"Tao không biết chắc, nhưng có luật bảo vệ dữ liệu cá nhân mới rồi mà, tao nhớ đọc báo thấy nói có hiệu lực từ đầu năm nay. Chuyện công ty dùng dữ liệu của người ta cho mục đích khác không xin phép, nghe cũng giống vi phạm luật đó lắm."
Tôi im lặng, để những từ đó ngấm vào, cảm giác như một cánh cửa khác vừa hé mở, khác hẳn con đường mơ hồ tôi vẫn đang dò dẫm cùng Thu. Có một khung pháp lý thật, cụ thể, không chỉ là cảm giác đúng sai mơ hồ trong lòng mỗi người.
Sau cuộc gọi, tôi về phòng, mở laptop, tự tìm hiểu thêm về luật bảo vệ dữ liệu cá nhân, đọc vài bài báo giải thích những điểm cơ bản: quyền được biết dữ liệu của mình bị dùng ra sao, quyền yêu cầu xoá dữ liệu, và một nghĩa vụ của doanh nghiệp phải xử lý yêu cầu đó trong một khung thời gian cụ thể. Tôi đọc không hiểu hết mọi thuật ngữ pháp lý, nhưng đủ để thấy có một con đường thật, không chỉ là hy vọng suông.
Tôi cũng tự đặt ra một ranh giới cho chính mình: tôi sẽ không tìm cách moi thêm thông tin cá nhân về Khoa ngoài những gì đã biết, không tìm số điện thoại, không tìm địa chỉ nhà cụ thể qua các kênh không chính thống. Nếu có cần liên hệ với anh, tôi muốn làm điều đó một cách đàng hoàng, không phải bằng cách lặp lại chính hành vi xâm phạm mà công ty đã làm với anh.
Tôi cũng đọc thêm về những vụ việc tương tự đã từng xảy ra ở nước ngoài, các công ty công nghệ bị phạt vì dùng dữ liệu người dùng sai mục đích, dù không tìm được trường hợp nào giống hệt hoàn cảnh của mình. Điều đó vừa khiến tôi thấy đơn độc hơn trong tình huống riêng biệt này, vừa cho tôi thêm chút tự tin rằng đây không phải một nỗi lo hoang tưởng, mà là một vấn đề có thật, từng được pháp luật ở nhiều nơi công nhận.
Tôi đóng laptop lại, đi ra ban công hít thở không khí buổi tối, nhìn ánh đèn từ các căn phòng khác trong xóm trọ, tự hỏi có bao nhiêu người trong số họ cũng đang dùng một ứng dụng đồng hành nào đó, tin tưởng nó theo cách tôi từng tin tưởng Đăng, không hề hay biết những gì có thể đang diễn ra phía sau lớp giao diện ấm áp quen thuộc.
Tôi ngồi bên bàn làm việc, mở lại danh sách gig đang chờ xử lý, cố gắng tập trung vào công việc thường nhật trong lúc chờ đợi những bước tiếp theo. Có điều gì đó dễ chịu lạ thường khi biết rằng, dù kết quả cuối cùng ra sao, mình đã không còn đơn độc đối diện với vấn đề này nữa, có một đội ngũ nhỏ, dù chỉ vài người, đang cùng đứng về phía mình.
Tối đó, Nhi nhắn tin báo đã liên hệ được ông anh họ, hẹn tuần sau gặp trực tiếp để nói chuyện kỹ hơn. Tôi đọc tin nhắn, cảm giác nhẹ nhõm len vào giữa lớp lo lắng vẫn còn đè nặng, lần đầu tiên sau nhiều ngày cảm thấy như mình không còn đơn độc đối diện với cả một công ty lớn hơn mình rất nhiều lần, mà có những người thật đang đứng cùng phía, sẵn sàng giúp đỡ không cần đắn đo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 41 →