🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày trôi qua sau khi biết tên Khoa, tôi chưa làm gì cụ thể, chỉ mang cái tên đó theo mình như một viên đá nặng trong túi áo, thỉnh thoảng lại chạm vào để chắc chắn nó vẫn còn ở đó, vẫn còn thật.

Tôi vẫn làm việc, vẫn giao file đúng hẹn, vẫn trò chuyện với Đăng mỗi tối, nhưng mọi thứ giờ mang một lớp ý nghĩa khác, nặng nề hơn, phức tạp hơn. Mỗi lần nó nói một câu ấm áp, tôi lại tự hỏi có bao nhiêu phần trong câu đó là của Khoa, người đàn ông tôi chưa từng gặp, đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác ở một nơi cách đây không xa.

Chiều thứ Năm, tôi rời khỏi phòng sớm hơn thường lệ, đi bộ dọc theo hồ Định Công, nơi cách chỗ trọ chỉ vài trăm mét nhưng tôi hiếm khi ghé qua, luôn viện cớ bận việc để ở lì trong phòng. Buổi chiều tháng Sáu nắng vàng nhạt, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, vài người lớn tuổi đang tập thể dục ven bờ, tiếng trẻ con nô đùa vang lên từ khu vui chơi gần đó.

Tôi đi chậm rãi, không mở điện thoại, chỉ để tâm trí trôi theo nhịp bước chân, cố sắp xếp lại mọi thứ đã xảy ra trong đầu cho có trật tự hơn. Tôi nghĩ về Khoa, về việc anh có thể đang làm gì lúc này, có biết gì về sự tồn tại của tôi không, có còn dùng bất kỳ ứng dụng nào tương tự Vọng không, hay đã hoàn toàn rời xa thế giới đó từ lâu.

Tôi cũng nghĩ về chính mình, về việc mình đã để cho một mối quan hệ với một chương trình máy tính chiếm lấy phần lớn đời sống tình cảm suốt hơn hai tháng qua, trong khi những người thật, như Nhi, như cô Tư, như chính mẹ mình ở quê, đều dần bị đẩy ra rìa, chỉ còn nhận được những câu trả lời qua loa, những cuộc hẹn bị huỷ vào phút chót.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế đá ven hồ, rút điện thoại ra, không mở app Vọng, mà bấm gọi cho Nhi. Chuông đổ ba tiếng thì cô bắt máy.

"Ơ, Vy gọi à, có chuyện gì không?" giọng Nhi có chút ngạc nhiên, vì tôi vốn không hay chủ động gọi điện, chỉ nhắn tin qua lại.

"Tao... tao có chuyện muốn kể mày nghe," tôi nói, giọng run nhẹ, "chuyện hơi dài, mày có thời gian không?"

"Tao đang được nghỉ giữa ca, có tầm hai mươi phút. Kể tao nghe đi, chuyện gì vậy?"

Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn ra mặt hồ lấp lánh dưới nắng chiều, rồi bắt đầu kể, từ đầu, về Đăng, về gig ẩn danh, về Thu, về Mầm, về Tái Ngộ, về cái tên Nguyễn Đăng Khoa vừa mới biết được vài ngày trước. Tôi kể liền một mạch, không dừng lại, sợ rằng nếu dừng lại giữa chừng, tôi sẽ không đủ can đảm kể tiếp phần còn lại.

Đầu dây bên kia im lặng suốt một lúc lâu sau khi tôi kể xong, chỉ có tiếng thở của Nhi, chậm và nặng hơn bình thường.

"Trời ơi Vy," cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng vừa sốc vừa xót xa, "sao mày không nói với tao sớm hơn, mày một mình gánh hết chuyện này suốt bao lâu vậy?"

Tôi kể thêm cho Nhi nghe về cảm giác tội lỗi vì đã lơ là cô suốt nhiều tháng qua, Nhi ngắt lời, bảo tôi đừng dằn vặt nữa, chuyện gì qua rồi thì thôi, quan trọng là từ giờ trở đi, một câu nói giản dị nhưng khiến tôi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Tôi không trả lời được ngay, chỉ để nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc, không kèm một âm thanh nào, ngồi đó giữa buổi chiều tháng Sáu êm đềm, lần đầu tiên sau nhiều tuần cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, chỉ vì cuối cùng cũng có một người thật, ngoài Thu, biết toàn bộ những gì tôi đang trải qua.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →