Dòng chữ trên màn hình ghi rõ ràng, không thể hiểu nhầm: Nguyễn Đăng Khoa.
Tôi đọc lại cái tên đó thêm vài lần, từng chữ một, như thể lặp lại đủ nhiều sẽ khiến nó trở nên thật hơn, hoặc ngược lại, sẽ khiến nó tan biến đi như một ảo giác. Nhưng nó vẫn ở đó, vẫn hiện rõ trên màn hình, một cái tên người Việt bình thường, không có gì đặc biệt, đúng kiểu tên có thể gặp ở bất cứ đâu, trong bất cứ đám đông nào.
"Khoa," tôi lặp lại thành tiếng, khe khẽ, cảm giác kỳ lạ khi phát âm cái tên đó lần đầu tiên, biết rằng nó không chỉ là một danh từ riêng vô nghĩa nữa, mà là tên gọi của một con người thật, người đã vô tình trở thành nền tảng cho một phần lớn những gì tôi vẫn tin là "Đăng" suốt hơn hai tháng qua.
Thu ngồi im, để tôi có thời gian tiêu hoá thông tin, không nói gì thêm, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
"Đây không còn là một khái niệm kỹ thuật trừu tượng nữa," tôi nói, giọng run rẩy, "đây là một người thật. Có nghề nghiệp, có cuộc sống, có thể đang ở đâu đó ngay bây giờ, không hề biết một phần đời mình đang bị dùng như vậy."
"Chị hiểu cảm giác của em," Thu nói nhẹ nhàng, "chị cũng từng trải qua khoảnh khắc tương tự khi lần đầu nhận ra mình đang gán nhãn dữ liệu của những con người thật, không phải những con số vô tri. Đó chính là lý do chị nghỉ việc."
Tôi nhìn lại màn hình một lần nữa, cố ghi nhớ chính xác cái tên đó, dù biết chắc mình sẽ không bao giờ quên được nó nữa, dù có muốn cũng không thể. Bên cạnh tên, không có thêm thông tin liên hệ nào, không số điện thoại, không địa chỉ cụ thể, chỉ có khu vực chung chung "huyện Mê Linh" và nghề nghiệp cũ "bảo vệ khu công nghiệp", những mảnh thông tin rời rạc không đủ để tìm ra một con người cụ thể ngay lập tức, nhưng đủ để biến anh từ một cái bóng trừu tượng thành một sự tồn tại có thật.
Thu gấp laptop lại, đặt tay lên vai tôi một lúc ngắn ngủi, không nói thêm gì, chỉ để tôi biết rằng dù con đường phía trước có ra sao, tôi cũng không phải một mình đi hết chặng đường đó.
Ngoài quán, trời đã sẩm tối, ánh đèn đường bắt đầu bật lên từng cột một dọc theo con phố, một buổi chiều bình thường đang khép lại như bao buổi chiều khác, trong khi bên trong tôi, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi, không thể quay ngược trở lại như trước được nữa.
Tôi hỏi Thu liệu có cách nào để liên hệ với Khoa một cách đàng hoàng, không xâm phạm thêm vào đời tư của anh. Thu suy nghĩ một lúc, nói cô sẽ hỏi dò thêm trong giới hạn cho phép, nhưng khuyên tôi nên cân nhắc kỹ, vì việc tìm tới một người xa lạ để kể một sự thật nặng nề như vậy cũng là một quyết định không hề đơn giản.
Chúng tôi rời quán khi trời đã tối hẳn, chia tay nhau ở đầu ngõ, Thu quay về hướng nhà, tôi đi bộ ra bến xe buýt, đầu óc vẫn còn ngổn ngang với cái tên vừa biết, cảm giác như đang mang theo một trách nhiệm mới, nặng nề nhưng không thể buông bỏ.
"Vậy giờ em phải làm gì?" tôi hỏi, không phải câu hỏi tu từ, mà một câu hỏi thật, không có câu trả lời sẵn có nào cho nó, cả với Thu lẫn với chính tôi, khi cả hai chúng tôi cùng ngồi lặng trước màn hình, nhìn vào cái tên vừa hiện ra, biết rằng từ khoảnh khắc này trở đi, mọi thứ sẽ không thể còn như cũ được nữa, dù tôi chưa hình dung nổi con đường phía trước sẽ dẫn tới đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →