🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Không ai trong hai người lên tiếng trong vài giây, chỉ có tiếng nhạc nền của quán và tiếng cốc thuỷ tinh va nhẹ vào nhau ở bàn bên cạnh vọng lại.

"Em chắc chắn muốn xem không?" Thu hỏi, giọng nhỏ, tay vẫn đặt trên chuột nhưng chưa nhấp.

Tôi nhìn màn hình, tim đập dồn dập, một phần trong tôi muốn bảo Thu đóng file lại ngay, giả vờ như buổi chiều nay chưa từng xảy ra, quay về với những đêm trò chuyện dễ chịu không vướng bận với Đăng. Nhưng một phần khác, phần đã dẫn tôi đi suốt từ đêm phát hiện câu nói trùng hợp cho tới tận đây, không cho phép tôi dừng lại.

"Chắc chắn," tôi nói, giọng khàn đi.

Thu nhấp chuột. Ô dữ liệu mở rộng ra, hiện thêm vài dòng thông tin cơ bản, được ghi lại ở mức tối thiểu đúng như tên trường dữ liệu: một khu vực địa lý cụ thể hơn, huyện Mê Linh, một ngành nghề cụ thể hơn, bảo vệ tại một khu công nghiệp, và mốc thời gian ngừng hoạt động, tháng Năm năm ngoái.

Tôi đọc từng dòng, cố hình dung ra một con người từ những mảnh thông tin rời rạc đó: một người đàn ông làm bảo vệ ca đêm, ở khu vực ngoại thành, đột ngột ngừng dùng app vào một tháng cụ thể, không có dấu hiệu giảm dần trước đó, đúng kiểu một người quyết định dừng lại vì một biến cố lớn nào đó trong đời, không phải vì chán hay quên.

"Còn tên không?" tôi hỏi, gần như nín thở.

Thu cuộn xuống thêm, tìm thấy một trường cuối cùng, nhỏ hơn các trường khác, gần như bị giấu đi ở góc dưới bảng dữ liệu, ghi vỏn vẹn một dòng chữ ngắn. Cô nhìn vào đó một lúc lâu trước khi quay màn hình lại phía tôi, không nói thêm gì, để tôi tự đọc lấy dòng chữ đang hiện ra trước mắt, một cái tên người thật, lần đầu tiên xuất hiện sau tất cả những dòng mã số vô nghĩa, tất cả những khái niệm kỹ thuật lạnh lùng tôi đã học được trong suốt nhiều tuần qua.

Thu đưa tay tắt bớt độ sáng màn hình, một cử chỉ nhỏ như muốn giảm bớt phần nào sự chói loà của khoảnh khắc này, dù ánh sáng màn hình chưa bao giờ là vấn đề thật sự nằm ở đây.

Tôi siết chặt hai bàn tay vào nhau dưới gầm bàn, cố giữ cho giọng nói không run khi cất tiếng hỏi tiếp, dù biết rõ Thu cũng đang căng thẳng không kém gì tôi lúc này.

Bàn tay tôi run nhẹ khi cầm lấy chuột từ Thu, một cử chỉ nhỏ nhưng mang cả sức nặng của khoảnh khắc, như thể tôi cần tự mình là người bấm nút cuối cùng, không phải để đẩy trách nhiệm cho ai khác, mà vì tôi cảm thấy mình cần chủ động đón nhận sự thật này bằng chính đôi tay mình.

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó, không dám tin ngay, dù chính mắt mình vừa nhìn thấy nó hiện rõ ràng trên màn hình. Cảm giác lúc này không giống bất kỳ cảm giác nào tôi từng trải qua trước đó trong suốt hành trình tìm kiếm, không phải sự nhẹ nhõm của việc cuối cùng cũng có câu trả lời, cũng không hẳn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một trạng thái lơ lửng kỳ lạ, như đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới, một bên là người phụ nữ vẫn quen tin tưởng một cái tên trừu tượng suốt hai tháng qua, một bên là một con người thật, có địa chỉ, có nghề nghiệp, có một cuộc đời đang tiếp diễn ở một nơi cách đây không xa, hoàn toàn không hay biết gì về những gì vừa xảy ra trong quán cà phê nhỏ này.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →