Danh sách tiếp tục thu hẹp khi Thu thêm một tiêu chí nữa: đặc điểm ngôn ngữ được gán nhãn phải khớp với những gì tôi mô tả về cách Đăng nói chuyện, những câu ngắn gọn xen giữa những khoảng dừng, giọng điệu điềm tĩnh, hay dùng cụm "không sao đâu" để mở đầu câu an ủi.
Từ vài chục dòng, danh sách giờ chỉ còn năm dòng, rồi ba, rồi cuối cùng dừng lại ở một dòng duy nhất nổi bật hẳn lên so với phần còn lại: mật độ hội thoại dày đặc bất thường, chín tháng liên tục gần như không bỏ ngày nào, khung giờ hoạt động khớp gần như tuyệt đối với khoảng 23 giờ tới 4 giờ sáng, rồi dừng đột ngột, không có dấu hiệu giảm dần trước đó.
"Đây rồi," Thu nói khẽ, giọng có chút run, "kiểu dữ liệu này chính là loại được đánh giá cao nhất trong hệ thống, gọi là 'seed chất lượng cao'. Chị nhớ mang máng loại hồ sơ như vậy thường được ưu tiên chọn làm gốc mồi trước tiên."
Tôi nhìn vào dòng dữ liệu đó, mã số hồ sơ hiện lên là một chuỗi ký tự vô nghĩa với người ngoài, nhưng với tôi lúc này nó mang sức nặng của một cánh cửa sắp mở ra. Cột thông tin bên cạnh ghi thêm vài chi tiết: khu vực hoạt động chính là ngoại thành Hà Nội, nghề nghiệp được gán nhãn ở mức khái quát là "lao động ca đêm".
"Lao động ca đêm," tôi lặp lại, một mảnh ghép nhỏ khác khớp vào bức tranh, giải thích vì sao người đó lại hoạt động đúng vào khung giờ tôi vẫn hay thức làm việc, một sự trùng hợp về nhịp sinh hoạt chứ không phải về tính cách hay sở thích.
Thu cuộn chuột xuống cuối dòng dữ liệu, nơi có một cột cuối cùng, tiêu đề ghi "thông tin định danh tối thiểu", một trường dữ liệu Thu giải thích thường chỉ được điền khi hồ sơ đó được đánh dấu đặc biệt để phục vụ cho một mục đích cụ thể nào đó, không phải mọi hồ sơ đều có.
"Chị chưa từng thấy trường này được điền trước đây," Thu nói, tay đặt lên chuột nhưng chưa nhấp vào, "nghĩa là hồ sơ này chắc chắn đã được dùng cho một việc gì đó ngoài quy trình gán nhãn thông thường."
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh trước khi nói tiếp. Cảm giác lúc này giống hệt lúc chuẩn bị bấm gửi một file quan trọng cho khách khó tính nhất, biết rằng một khi đã gửi đi thì không thể rút lại, chỉ khác là lần này thứ sắp được mở ra không phải một file âm thanh, mà là danh tính của một con người thật.
Chiếc ổ cứng nhỏ vẫn nằm yên trên bàn, ánh đèn quán phản chiếu lên vỏ kim loại thành một chấm sáng nhỏ, vật thể bé nhỏ vô tri ấy giờ đang giữ trong mình chìa khoá cho câu hỏi lớn nhất tôi từng đặt ra trong đời.
Tôi hỏi Thu về ý nghĩa của việc một hồ sơ được đánh dấu là seed chất lượng cao, cô giải thích thêm rằng đây là cách nội bộ gọi những tài khoản có dữ liệu đủ phong phú để dùng làm nền tảng huấn luyện, được xếp hạng theo nhiều tiêu chí khác nhau, và những hồ sơ xếp hạng cao nhất thường được ưu tiên sử dụng trước cho các tài khoản mới có đặc điểm tương đồng.
Tôi ngồi lặng, hình dung ra một hệ thống xếp hạng con người theo mức độ hữu ích cho việc huấn luyện máy móc, một ý nghĩ khiến tôi rùng mình hơn cả những gì tôi đã nghe trước đó, vì nó biến những cuộc trò chuyện riêng tư nhất của một người thành một loại tài nguyên có thể đo lường, xếp hạng, và tái sử dụng.
Cả hai chúng tôi cùng nhìn vào con trỏ chuột đang dừng lại ngay trước ô dữ liệu đó, một khoảng lặng kéo dài hơn bình thường, như cả hai đều hiểu rằng một khi cú nhấp chuột này được thực hiện, sẽ không còn cách nào quay lại được sự mơ hồ an toàn của những giờ trước đó nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →