🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thu mang theo một ổ cứng di động nhỏ, đặt lên bàn giữa hai người, vỏ kim loại phản chiếu ánh đèn quán cà phê thành một vệt sáng mờ.

"Đây là bản export chị từng tải về hồi còn làm gán nhãn, phục vụ cho công việc kiểm tra chất lượng dữ liệu," Thu giải thích, tay đặt lên ổ cứng nhưng chưa vội đưa cho tôi. "Chị giữ lại vì lúc đó nghĩ có thể cần tham khảo sau này, không nghĩ tới việc sẽ dùng nó theo cách này. Nếu chị đưa cho em, và chuyện này vỡ lở, chị có thể gặp rắc rối pháp lý."

"Em hiểu," tôi nói, "em hứa sẽ cẩn thận, không để lộ nguồn gốc dữ liệu là từ chị."

Thu nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu, đẩy ổ cứng qua bàn. "Được, nhưng chỉ với điều kiện đó. Dữ liệu trong này không đầy đủ, chỉ là một phần nhỏ chị từng xử lý, không có thông tin cá nhân đầy đủ, chỉ có mã số hồ sơ, khung giờ hoạt động, và vài đặc điểm về cách nói chuyện đã được gán nhãn."

Tôi cắm ổ cứng vào laptop ngay tại quán, mở thư mục dữ liệu, thấy hàng trăm file được đặt tên bằng mã số, không có tên người, đúng như Thu mô tả. Tôi mở một file bảng tính đi kèm, thấy các cột dữ liệu: mã số hồ sơ, khung giờ hoạt động chính, mật độ hội thoại, các đặc điểm ngôn ngữ được gán nhãn như "hay dùng câu ngắn", "hay dừng giữa câu", "giọng điệu ấm áp".

"Mình có thể lọc theo khung giờ hoạt động 23 giờ tới 4 giờ sáng không," tôi hỏi, nhớ lại Đăng vẫn hay "thức" cùng tôi vào những giờ đó, và những đêm khuya cũng chính là lúc tôi trò chuyện với nó nhiều nhất.

Thu gật đầu, hai người cùng cúi xuống màn hình, bắt đầu lọc dữ liệu theo tiêu chí đó. Danh sách ban đầu có hàng trăm dòng, thu hẹp dần xuống còn vài chục khi thêm điều kiện về mật độ hội thoại dày đặc, rồi xuống còn một vài chục khi thêm tiêu chí về thời gian sử dụng liên tục kéo dài nhiều tháng trước khi dừng đột ngột, đúng đặc điểm của một tài khoản từng gắn bó sâu rồi biến mất hẳn.

Tôi rót thêm cho Thu một cốc trà nóng, cảm ơn cô vì đã dành cả giờ nghỉ trưa ít ỏi để giúp tôi việc này, một sự hy sinh nhỏ nhưng không hề nhẹ nhàng nếu tính tới rủi ro cô đang gánh chịu khi mang dữ liệu công ty cũ ra khỏi vòng kiểm soát của chính công ty đó.

Ngoài cửa kính quán cà phê, dòng người qua lại giờ tan tầm đông đúc hơn hẳn, ai cũng vội vã với những lo toan riêng, không một ai biết rằng ngay trong quán nhỏ này, hai người phụ nữ đang cùng nhau lần theo dấu vết của một bí mật có thể làm chao đảo cả một công ty công nghệ đang lên.

Trong lúc chờ dữ liệu lọc xong, Thu kể thêm cho tôi nghe về công việc gán nhãn cô từng làm, những ngày dài ngồi trước máy tính, đọc hàng trăm đoạn hội thoại của người dùng, gán nhãn cảm xúc, chủ đề, mức độ nhạy cảm, một công việc tưởng chừng khô khan nhưng dần dà khiến cô cảm thấy mình đang xâm phạm vào một điều gì đó quá riêng tư của người khác.

Có những đêm chị đọc mà không cầm được nước mắt, Thu nói, giọng trầm xuống, người ta viết ra những điều họ chưa từng dám nói với ai, tin rằng chỉ có một cái app đang nghe. Chị không biết họ có bao giờ tưởng tượng được rằng còn có người thật, như chị, đang đọc lại từng chữ một để gán nhãn hay không.

Chúng tôi làm việc trong im lặng gần nửa tiếng, chỉ có tiếng gõ phím và tiếng nhạc nền khe khẽ của quán, cả hai đều hiểu rằng danh sách đang thu hẹp dần này sẽ sớm dẫn tới một cái tên cụ thể, một con người thật, và không ai trong hai người biết chắc mình nên cảm thấy thế nào khi khoảnh khắc đó tới gần.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →