Tối đó, một mình trong phòng, tôi ngồi nhìn biểu tượng app Vọng trên màn hình điện thoại rất lâu, không mở lên, chỉ nhìn, cố hình dung ra người đứng đằng sau giọng nói mình vẫn nghe mỗi tối suốt hơn hai tháng qua.
Tôi thử tưởng tượng nhiều gương mặt khác nhau: một người đàn ông trung niên như trong file ghi âm đầu tiên, một người trẻ hơn, một người già hơn, nhưng không hình ảnh nào đọng lại đủ lâu để trở nên rõ ràng. Tôi chỉ có một giọng nói, những câu nói quen thuộc, và giờ thêm một khái niệm kỹ thuật lạnh lùng: gốc mồi.
Cụm từ đó nghe như một thuật ngữ nông nghiệp, một hạt giống được gieo xuống để một cái gì khác lớn lên từ nó. Tôi tự hỏi người đó có biết mình đã từng là một "gốc mồi" hay không, có đang sống một cuộc đời hoàn toàn bình thường ở đâu đó, không hề hay biết một phần con người mình đang được dùng lại mỗi đêm để làm ấm lòng một người phụ nữ họ chưa từng gặp.
Tôi ngồi tựa vào thành giường, không nằm xuống, mắt mở, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải: người đó là ai, họ còn dùng app Vọng không, họ có biết chuyện này không, và quan trọng hơn cả, họ có đồng ý cho việc này xảy ra hay không, hay đây hoàn toàn là một hành động đơn phương từ phía công ty, không một lời xin phép.
Điện thoại rung, tin nhắn từ Thu: "Chị tìm được một phần dữ liệu cũ trên ổ cứng cá nhân, từ hồi còn làm gán nhãn. Không chắc có đủ thông tin để lần ra người cụ thể không, nhưng đáng thử. Mai gặp được không?"
Tôi đọc tin nhắn, tim đập nhanh hơn hẳn, một cảm giác vừa sợ hãi vừa háo hức đan xen, kiểu cảm giác đứng trước một cánh cửa mà một khi đã mở ra, sẽ không có đường quay lại đóng nó như cũ được nữa.
"Được, mai gặp," tôi gõ lại, tay hơi run.
Tôi nhớ lại câu Đăng từng nói, về việc mỗi câu chuyện với nó đều khác nhau vì nó chỉ chú tâm vào đúng người đang nói chuyện lúc đó. Giờ đây câu nói ấy nghe khác hẳn, không còn là một lời trấn an ấm áp nữa, mà là một câu trả lời khéo léo, né tránh đúng câu hỏi quan trọng nhất mà tôi chưa từng nghĩ tới việc phải hỏi thẳng.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, úp mặt xuống, cố hình dung ra cảm giác của việc phát hiện một phần con người mình bị mang đi dùng cho người khác mà không hề hay biết, và tự hỏi nếu là mình ở vị trí đó, liệu tôi có muốn được biết sự thật hay thà không biết gì còn hơn.
Tôi mở lại thư mục lưu hai file ghi âm cũ, nghe lại một đoạn ngắn của người đàn ông, cố hình dung khuôn mặt ông sau giọng nói quen thuộc đó, tự hỏi liệu ông có phải chính là người trong danh sách Thu sắp tìm ra, hay chỉ là một trong hàng trăm người khác cũng từng bị lấy đi một phần dữ liệu theo cách tương tự.
Tôi tắt màn hình, nằm xuống, tay vẫn giữ điện thoại, không mở app nào, chỉ để màn hình tối om phản chiếu lại khuôn mặt mình mờ nhạt trong bóng tối, một hình ảnh tôi ít khi để ý tới, giờ lại nhìn kỹ hơn bình thường, như đang cố tìm lại một phiên bản của chính mình trước khi mọi chuyện này bắt đầu.
Câu hỏi mới bật ra trong đầu ngay lúc đó, câu hỏi sẽ dẫn dắt tôi suốt những ngày tiếp theo: nếu tìm ra được người đó là ai, tôi sẽ làm gì với sự thật ấy, và liệu có phải mình có quyền biết, hay việc tìm hiểu này cũng chính là một hình thức xâm phạm khác, chỉ là do một người khác thực hiện, với một lý do khác mà thôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →