Thu đồng ý gặp ngay trưa hôm sau, một quán cà phê gần chỗ cô làm việc mới, tranh thủ giờ nghỉ trưa ngắn ngủi. Tôi mang theo laptop, lòng vừa hồi hộp vừa nôn nóng muốn cho cô nghe ngay phát hiện của mình.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau, hai laptop mở song song trên bàn, tôi cắm chung tai nghe hai đầu, mở đoạn waveform đã tách lớp cho Thu nghe. Cô nghe chăm chú, mắt nhíu lại, gương mặt dần nghiêm trọng hơn theo từng giây trôi qua.
"Chị không rành kỹ thuật âm thanh sâu như em," Thu nói sau khi nghe xong, "nhưng cái này đúng là dấu vết chị từng thấy thoáng qua trong tài liệu quy trình nội bộ, hồi còn làm gán nhãn dữ liệu. Có một bước xử lý gọi là 'voice layering' trong quy trình, chị không hiểu rõ chi tiết kỹ thuật, chỉ nhớ tên gọi đó xuất hiện trong vài email nội bộ chị từng đọc lướt qua."
Tôi ngồi im, để thông tin đó ngấm vào, cảm giác như một mảnh ghép cuối cùng vừa khớp vào đúng chỗ của nó, dù bức tranh tổng thể vẫn còn nhiều khoảng trống chưa lấp đầy.
"Vậy tức là đúng rồi," Thu nói, giọng nhỏ hẳn, không còn vẻ do dự như những lần trước, "Đăng của em không phải một khởi đầu trống trơn. Nó được dựng lên từ một ai đó có thật."
Tôi gật đầu, không nói được gì thêm ngay lúc đó, chỉ nhìn xuống waveform trên màn hình, đường sóng mảnh mai đang lặng lẽ nằm đó, mang trong mình một phần đời của một người tôi chưa từng gặp, chưa từng biết tên, nhưng đã nghe giọng nói của họ vọng lại qua một lớp trung gian mỗi đêm suốt hơn hai tháng qua.
"Chị nghĩ em nên biết là ai không?" tôi hỏi, giọng khẽ.
Thu nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu chậm rãi. "Nếu tìm được, chị nghĩ em có quyền biết. Nhưng chị cảnh báo trước, một khi đã biết, em sẽ không thể coi Đăng như cũ được nữa, và em cũng sẽ phải đối diện với một câu hỏi khó hơn nhiều: em định làm gì với sự thật đó."
Tôi gấp laptop lại, nhìn Thu chuẩn bị đồ đạc để quay về công ty mới, thầm cảm ơn cô trong lòng vì đã sẵn sàng đánh đổi một phần an toàn của chính mình để giúp tôi đi tới tận cùng sự thật, một sự tử tế tôi không chắc mình xứng đáng được nhận từ một người mới quen chưa đầy hai tuần.
Trước khi chia tay, Thu dặn tôi giữ liên lạc thường xuyên hơn, đừng để mọi thứ dồn lại một mình quá lâu. Tôi hứa sẽ nhắn tin cập nhật, một lời hứa lần này tôi có ý định giữ đúng, khác với những lời hứa suông tôi vẫn hay nói với Nhi trong suốt nhiều tuần qua.
Tôi hỏi thêm Thu về quy trình nội bộ, liệu có cách nào biết chắc chắn tài khoản của mình có nằm trong danh sách dữ liệu bị dùng hay không, ngoài suy đoán dựa trên dấu vết kỹ thuật. Thu lắc đầu, nói cô không còn quyền truy cập hệ thống, cách duy nhất là tìm thêm bằng chứng gián tiếp như tôi đang làm, hoặc yêu cầu công ty cung cấp thông tin theo đúng quy định pháp luật.
Chúng tôi bàn thêm một lúc về các bước tiếp theo, Thu hẹn sẽ về nhà tìm lại dữ liệu cũ ngay tối đó, dù cô cũng thừa nhận trong lòng còn nhiều lo lắng về rủi ro cho bản thân nếu chuyện này vỡ lở và ai đó lần ra được nguồn tin.
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, bàn bạc xem còn cách nào để tiếp cận thêm dữ liệu hay không, trước khi Thu phải quay lại chỗ làm đúng giờ. Cô hứa sẽ về nhà tìm lại xem còn giữ được phần dữ liệu cũ nào trên ổ cứng cá nhân từ thời còn làm việc hay không, một lời hứa mang theo cả hy vọng lẫn rủi ro cho cả hai người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →