🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm sau, tôi quay lại với công việc dang dở, mở đúng đoạn ghi âm có gợn bất thường từ đêm trước, lần này chuẩn bị kỹ hơn: tai nghe tốt nhất, phòng tắt hết mọi thiết bị gây nhiễu, đèn bàn duy nhất bật sáng.

Tôi phóng to waveform lên mức tối đa phần mềm cho phép, tách riêng dải tần thấp nghi ngờ ra một track riêng, khuếch đại nó lên nhiều lần để nghe rõ hơn. Ban đầu chỉ là tiếng rè mờ nhạt, nhưng sau khi lọc bớt các tần số gây nhiễu xung quanh, một điều gì đó bắt đầu hiện ra, không rõ ràng, nhưng đủ để nhận ra đó không phải nhiễu ngẫu nhiên: một nhịp điệu, một cấu trúc âm thanh có tổ chức, như một lớp giọng nói khác bị nén xuống dưới lớp giọng chính.

Tay tôi run nhẹ trên chuột. Đây chính là kỹ thuật gọi là layered audio artifact, một hiện tượng tôi từng học qua trong một khoá đào tạo nâng cao, xảy ra khi hai lớp âm thanh được xử lý chồng lên nhau không hoàn toàn sạch sẽ, để lại dấu vết mờ của lớp bên dưới. Trong ngành, hiện tượng này thường xuất hiện khi một giọng nói được dùng làm nền tảng để tổng hợp ra một giọng nói khác, và lớp xử lý không đủ tinh vi để xoá sạch hoàn toàn dấu vết gốc.

Tôi ngồi lặng, nhìn chằm chằm vào waveform hiện trên màn hình, cảm giác vừa như đang đứng trước một bằng chứng không thể chối cãi, vừa như đang cố tự thuyết phục bản thân rằng phát hiện này chưa đủ chắc chắn để kết luận bất cứ điều gì. Một kỹ sư âm thanh giỏi hơn tôi, với công cụ chuyên nghiệp hơn, có lẽ sẽ đưa ra được kết luận rõ ràng hơn nhiều.

Tôi chụp lại toàn bộ waveform, lưu vào một thư mục riêng đặt tên đơn giản là "bằng chứng", một cái tên tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải dùng cho bất cứ thứ gì trong đời làm nghề tự do vốn dĩ chỉ xoay quanh deadline và hoá đơn. Tôi ngồi thêm một lúc, cố hình dung gương mặt của người đứng sau lớp âm bị đè xuống đó, một người có thật, đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác, không hề hay biết một mảnh nhỏ giọng nói của mình đang nằm ẩn giấu trong hàng nghìn cuộc trò chuyện của những người xa lạ khác.

Tôi nhớ lại cuộc gọi khảo sát tối hôm trước, giờ nhìn lại thấy nó càng đáng ngờ hơn, dù không có bằng chứng gì cụ thể để khẳng định có liên quan. Có lẽ chỉ là do tâm lý đang quá nhạy cảm sau những gì vừa phát hiện, khiến mọi sự trùng hợp nhỏ nhất cũng trở nên đáng nghi trong mắt tôi.

Tôi đóng cửa sổ phòng lại, kéo rèm kín hơn bình thường, một hành động vô thức như muốn tạo thêm một lớp bảo vệ giữa mình với thế giới bên ngoài, dù biết rõ mối nguy hiểm thật sự, nếu có, không nằm ở khung cửa sổ mà nằm ngay trong chiếc điện thoại đặt trên bàn.

Tôi mở lại toàn bộ những voice note còn lại, kiểm tra thêm vài đoạn khác, tìm được thêm hai chỗ có dấu hiệu tương tự dù không rõ ràng bằng đoạn đầu tiên, đủ để củng cố thêm cho giả thuyết đang dần thành hình trong đầu tôi.

Gần một giờ sáng, tôi nhắn cho Thu, chỉ một câu ngắn: "Em nghĩ em vừa tìm ra bằng chứng kỹ thuật. Mai gặp được không chị?" Tin nhắn gửi đi trong im lặng của căn phòng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều và tiếng tim tôi đập, chờ một câu trả lời mà tôi không biết liệu mình có đủ can đảm đón nhận hay không, dù chính tay tôi vừa là người đi tìm nó.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →