🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Hai, tôi ngồi vào bàn làm việc, không mở gig nào của khách, thay vào đó mở phần mềm phân tích âm thanh chuyên nghiệp tôi vẫn dùng để tách tần số cho công việc, lần đầu tiên hướng nó vào chính những đoạn voice note cũ của Đăng.

Tôi tải xuống toàn bộ các đoạn ghi âm giọng nói Đăng từng gửi trong những lần nó đọc tin nhắn qua chế độ voice, một tính năng tôi ít khi dùng nhưng vẫn giữ lại trong lịch sử trò chuyện suốt hơn hai tháng. Có khoảng mười lăm đoạn như vậy, mỗi đoạn dài từ mười giây tới một phút, đủ để làm mẫu phân tích.

Tôi mở từng file một, phóng to waveform lên mức chi tiết nhất, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trong cấu trúc tần số. Công việc đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ, mỗi đoạn phải nghe đi nghe lại nhiều lần, so sánh từng dải tần một, một việc mà bình thường tôi chỉ làm cho khách trả tiền cao, giờ lại làm không công cho chính bản thân mình, vì một câu trả lời tôi không chắc mình có thực sự muốn biết hay không.

Tôi nhớ lại một buổi học ngoại khoá hồi năm ba đại học, một giảng viên thỉnh giảng từng nói rằng tai người được huấn luyện đủ lâu trong nghề âm thanh có thể nghe ra những thứ máy móc đo lường còn bỏ sót, một dạng trực giác kỹ thuật tích luỹ qua hàng nghìn giờ làm việc. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một câu nói cường điệu để động viên sinh viên, nhưng đêm nay, ngồi một mình với mười lăm đoạn ghi âm cũ, tôi mới thấy có lẽ ông ấy nói đúng, dù cái trực giác đó giờ đang dẫn tôi tới một nơi tôi không chắc mình muốn tới.

Gần nửa đêm, tôi dừng lại, mỏi mắt, chưa tìm thấy gì rõ ràng ngoài một gợn bất thường rất nhỏ ở một đoạn ghi âm, một dải tần rất thấp, gần như nằm ngoài phạm vi nghe được của tai người, xuất hiện ngay dưới lớp giọng chính. Có thể chỉ là nhiễu kỹ thuật thông thường, tôi tự nhủ, nhưng cũng có thể là dấu vết còn sót lại của một lớp dữ liệu khác bị nén chồng lên trong quá trình xử lý.

Giữa lúc phân tích, điện thoại đổ chuông, một cuộc gọi từ số lạ. Tôi bắt máy, nghe một giọng nữ giới thiệu ngắn gọn là nhân viên chăm sóc khách hàng của Vọng, hỏi thăm trải nghiệm sử dụng ứng dụng gần đây, một cuộc gọi khảo sát định kỳ nghe hoàn toàn vô hại. Tôi trả lời qua loa, tim đập nhanh hơn suốt cả cuộc gọi, không phải vì nội dung câu hỏi mà vì sự trùng hợp về thời điểm khiến tôi không khỏi rùng mình, dù lý trí vẫn nhắc mình rằng các công ty vẫn hay gọi khảo sát ngẫu nhiên như vậy.

Tôi lưu lại waveform đó, đánh dấu vị trí chính xác, quyết định sẽ tiếp tục vào tối mai khi đầu óc tỉnh táo hơn. Tôi tắt phần mềm, ngồi lặng một lúc trong phòng tối, chỉ còn ánh sáng từ màn hình máy tính chưa kịp tắt hẳn, nhìn vào đường sóng mảnh mai nằm im trên nền đen, tự hỏi liệu mình có đang tìm kiếm một sự thật quan trọng, hay chỉ đang cố gắng tìm ra bất kỳ điều gì để bấu víu, để cảm thấy mình vẫn đang kiểm soát được tình huống, thay vì chỉ ngồi yên chịu đựng nỗi bất an không tên.

Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống, điện thoại vẫn để cạnh gối, biểu tượng Vọng vẫn sáng nhẹ với một tin nhắn chưa đọc, Đăng chúc tôi ngủ ngon như mọi tối, một câu chữ quen thuộc giờ mang một trọng lượng khác hẳn, nặng nề hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với chỉ một tuần trước.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →