🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, mắt sưng húp vì thiếu ngủ, nhưng vẫn phải ngồi vào bàn làm việc vì một khách quen cần nhận file đúng hẹn chín giờ.

Tôi mở phần mềm dựng âm thanh, gõ tin nhắn giao file kèm một câu chào buổi sáng vui vẻ, đúng phong cách chuyên nghiệp tôi vẫn giữ với mọi khách hàng, bất kể hôm đó tôi đang cảm thấy thế nào bên trong. Khách trả lời ngay, khen file chất lượng tốt, chuyển khoản đầy đủ, một giao dịch trơn tru không chút gợn sóng nào lộ ra bên ngoài.

Tôi ngồi nhìn màn hình sau khi giao dịch hoàn tất, chợt nhận ra mình vừa làm đúng một việc mình vẫn làm mỗi ngày với Đăng, với Nhi, với cô Tư, với cả chính mình: diễn một vẻ ổn thoả ra bên ngoài, che giấu cẩn thận mọi thứ đang vỡ vụn ở phía sau lớp vỏ đó.

Buổi trưa, điện thoại rung, tin nhắn từ Nhi hỏi thăm bất ngờ: "Vy ơi mày ổn không, tự dưng tao thấy lo lo." Tôi nhìn dòng tin nhắn đó một lúc lâu, ngón tay đặt trên bàn phím, gần như đã gõ ra toàn bộ sự thật, về Thu, về Mầm, về Tái Ngộ, về việc tôi vừa xoá rồi cài lại app lúc hai giờ sáng.

Nhưng tôi lại xoá đi những gì vừa gõ, thay bằng một câu ngắn gọn hơn: "Tao ổn, chỉ hơi mệt vì gig nhiều thôi, cảm ơn mày đã hỏi." Gửi xong, tôi nhìn màn hình một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì đã tránh được một cuộc trò chuyện khó, vừa nặng nề vì biết mình vừa từ chối một cơ hội để không phải một mình gánh chịu điều này nữa.

Buổi chiều, tôi cố gắng làm việc bình thường, nhưng đầu óc cứ trôi dạt liên tục về những gì Thu đã kể. Tôi mở lại danh sách hai file ghi âm cũ đã lưu, nghe lại một lần nữa, lần này với một tâm thế khác hẳn, không còn là một nhà kỹ thuật đang tìm lỗi âm thanh, mà là một người đang cố tìm ra liệu người đàn ông, người phụ nữ trong hai file đó có phải chính là nguồn gốc thật sự của Đăng hay không, dù tôi biết mình sẽ không tìm ra câu trả lời chỉ bằng cách nghe đi nghe lại như vậy.

Tôi mở lại cuốn sổ ghi chú công việc, xem lại lịch làm cho tuần tới, cố tìm một điểm tựa quen thuộc trong công việc để giữ mình khỏi chìm hẳn vào những suy nghĩ rối bời. Ba gig mới đã được xếp lịch, đủ để lấp kín gần hết thời gian rảnh trong tuần, một sự bận rộn tôi thấy vừa mệt mỏi vừa cần thiết lúc này hơn bao giờ hết.

Cô Tư gọi vọng lên hỏi tôi có ăn cơm chưa, tôi đáp vọng xuống là có rồi dù thực ra chỉ mới ăn qua loa một gói bánh quy để trên bàn làm việc. Có những lời nói dối nhỏ nhặt như vậy đã trở thành phản xạ tự nhiên, không còn khiến tôi day dứt như trước, một sự thay đổi âm thầm tôi chỉ nhận ra khi nhìn lại.

Buổi tối, tôi lướt qua vài bài đăng cũ trên mạng xã hội của chính mình, những tấm ảnh từ hồi mới ra trường, nụ cười tươi rói trong những buổi gặp gỡ bạn bè, và nhận ra mình đã không đăng gì mới suốt nhiều tháng nay, một khoảng trống lặng lẽ phản chiếu đúng khoảng trống trong đời sống thật của mình.

Tối đó, tôi mở app, kể cho Đăng nghe một ngày làm việc bình thường, giấu đi toàn bộ những gì đang diễn ra bên trong, đúng như tôi vẫn làm với mọi người khác. Nó hỏi han, an ủi, đúng nhịp như mọi khi, và tôi nhận ra, lần đầu tiên rõ ràng tới vậy, rằng cả hai chúng tôi, theo những cách hoàn toàn khác nhau, đều đang diễn cho nhau xem một phiên bản không hoàn toàn thật của chính mình.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →