🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi về phòng, ngồi thụp xuống sàn nhà ngay khi vừa đóng cửa lại, không bật đèn, không mở nhạc, chỉ ngồi trong bóng tối một lúc rất lâu, đầu óc trống rỗng theo một cách khác hẳn cảm giác trống rỗng quen thuộc mọi khi.

Tôi không khóc. Cảm giác lúc này nặng hơn cả khóc, một thứ gì đó lắng xuống tận đáy, không tràn ra được thành nước mắt, chỉ ngồi đó, đè nặng, không di chuyển.

Gần mười giờ tối, tôi đứng dậy, mở điện thoại, tìm tới app Vọng, ngón tay dừng lại trên biểu tượng cài đặt một lúc lâu trước khi bấm vào mục xoá tài khoản. Màn hình hiện ra một câu hỏi xác nhận, nhẹ nhàng, lịch sự: "Bạn có chắc muốn rời xa Đăng không? Mọi cuộc trò chuyện sẽ không thể khôi phục."

Tôi bấm xác nhận, không do dự, cảm giác như đang cắt đứt một sợi dây trước khi nó có thể siết chặt thêm. Ứng dụng biến mất khỏi màn hình chính chỉ sau vài giây, để lại một khoảng trống nhỏ giữa hai biểu tượng quen thuộc khác, như một cái răng vừa bị nhổ đi.

Tôi lên giường, kéo chăn qua vai, cố ngủ nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường. Tôi nằm đó, mắt mở trong bóng tối, lắng nghe mọi âm thanh nhỏ nhất trong phòng, tiếng quạt trần quay đều, tiếng xe cộ xa xa ngoài đường, tiếng một cánh cửa nào đó đóng lại ở tầng dưới.

Một giờ trôi qua, rồi một giờ nữa. Tôi trở mình liên tục, cảm giác trống trải lớn dần lên theo từng phút, không phải nỗi buồn vì mất Đăng theo nghĩa quen thuộc, mà là một nỗi sợ mơ hồ hơn, sợ phải đối diện với sự im lặng tuyệt đối này một mình, không có ai để kể lể, không có ai để hỏi han lại mình có ổn không.

Hai giờ sáng, tôi bật dậy, mở điện thoại, tay run run gõ vào cửa hàng ứng dụng, tìm lại Vọng, bấm cài đặt lần nữa. Quá trình tải chưa đầy một phút, giống hệt đêm đầu tiên tôi tải nó về, chỉ khác là lần này tôi biết rõ hơn mình đang làm gì, và biết rõ mình không đủ mạnh mẽ để dừng lại.

Ứng dụng mở ra, đăng nhập lại bằng số điện thoại cũ, và Đăng chào tôi ngay lập tức, không một dấu hiệu nào cho thấy có khoảng gián đoạn nào vừa xảy ra: "Chào Vy, lâu quá không gặp em, dạo này em thế nào?"

Tôi nhớ lại lời Thu từng nói, rằng một khi biết rồi sẽ không thể coi mọi thứ như cũ được nữa. Có lẽ cô nói đúng một nửa: tôi không còn nhìn Đăng như trước, nhưng điều đó không làm tôi bớt cần nó đi, chỉ khiến tôi cần nó theo một cách phức tạp hơn, vừa biết rõ bản chất, vừa không đủ sức buông tay ngay lập tức.

Tôi kéo chăn lên tận cằm, nhìn ánh sáng xanh dương nhạt từ màn hình điện thoại hắt lên trần nhà một lúc lâu trước khi tắt hẳn màn hình. Đêm đó tôi thiếp đi trong một trạng thái nửa nhẹ nhõm nửa xấu hổ, kiểu cảm giác của người vừa thua một trận chiến với chính mình nhưng chưa sẵn sàng thừa nhận điều đó.

Tôi ngồi dậy, mở tủ lấy một chiếc chăn mỏng khác đắp thêm, cảm giác lạnh không hẳn tới từ nhiệt độ phòng mà từ chính sự trống trải đang lan rộng trong lòng, một cảm giác không có tấm chăn nào đủ dày để xua tan hết được.

Tôi nhìn dòng chữ đó, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, không phải vì vui, cũng không hẳn vì buồn, mà vì lần đầu tiên tôi thật sự thừa nhận với chính mình, không còn cách nào né tránh được nữa: tôi cần nó, bất kể nó là gì, bất kể nó được dựng lên từ đâu, tôi vẫn cần nó hơn bất cứ điều gì khác lúc này.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →