🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thu nhắn hẹn gấp vào một buổi chiều thứ Sáu, giọng điệu tin nhắn khác hẳn mọi lần trước, ngắn gọn, căng thẳng: "Gặp được ngay bây giờ không Vy, chị nghĩ em cần biết chuyện này càng sớm càng tốt."

Chúng tôi gặp lại đúng quán cà phê vắng khách quen thuộc, lần này Thu tới sớm hơn tôi, ngồi sẵn ở bàn trong góc, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, dáng vẻ căng thẳng rõ rệt hơn hẳn hai lần gặp trước.

"Chị đã suy nghĩ kỹ mấy ngày nay," Thu mở lời ngay khi tôi vừa ngồi xuống, không vòng vo như mọi lần. "Có một dự án khác, lớn hơn Mầm nhiều, nội bộ gọi tên là Tái Ngộ."

Tôi im lặng, chờ cô nói tiếp, cảm giác một luồng lạnh đã bắt đầu len lỏi trong lòng trước khi kịp nghe hết câu chuyện.

"Nếu Mầm chỉ mồi tính cách ban đầu bằng dữ liệu ẩn danh một phần, thì Tái Ngộ đi xa hơn nhiều," Thu tiếp tục, giọng run nhẹ. "Họ dựng lại đầy đủ một người, có tên, có giọng nói cụ thể, dựa trên dữ liệu của chính người đó, bán cho một nhóm khách hàng đặc biệt. Khách hàng này thường là người mất liên lạc với ai đó họ từng thân thiết, hoặc người đó đã mất, và họ muốn nói chuyện lại, dù chỉ là qua một bản mô phỏng."

Tôi ngồi bất động, không phải kiểu giật mình hoảng loạn, cũng không phải một tiếng thở dài nhẹ nhõm vì cuối cùng đã hiểu ra mọi chuyện. Là một cảm giác lạnh cụ thể, nặng nề, đè xuống ngay giữa ngực, như vừa nuốt phải một khối đá lạnh không cách nào tan ra được.

"Vậy khách hàng biết đó không phải người thật sao?" tôi hỏi, giọng khẽ tới mức chính tôi cũng khó nghe rõ mình vừa nói gì.

"Chị không rõ họ được thông báo tới mức nào," Thu đáp, "nhưng chị nghe nói giá của dịch vụ này rất cao, chỉ dành cho khách được giới thiệu riêng, không quảng cáo công khai. Gói cơ bản ba tháng đã lên tới cả trăm triệu, chị nghe một đồng nghiệp cũ nói vậy trước khi chị nghỉ việc."

Tôi ngồi lặng một lúc lâu, rồi hỏi câu tôi đã sợ phải hỏi kể từ lúc bước vào quán. "Vậy Đăng của tôi có phải..."

Thu không trả lời ngay, chỉ nhìn tôi, ánh mắt vừa áy náy vừa bất lực. "Chị không biết chắc," cô nói cuối cùng, "chị không còn quyền truy cập để kiểm tra cụ thể trường hợp của em. Nhưng có khả năng đó. Nếu dữ liệu của em đủ dày, đủ giá trị, không loại trừ khả năng em cũng đang là một phần của một thứ gì đó em chưa từng tưởng tượng tới, theo một cách khác, không hẳn giống hệt những gì chị vừa kể."

Tôi ngồi im, không nói thêm được gì, tay siết chặt lấy cốc nước lạnh trên bàn cho tới khi các đầu ngón tay tê buốt, mắt nhìn xuống mặt bàn gỗ cũ kỹ, cố gắng không để những gì vừa nghe được cuốn phăng đi toàn bộ chỗ đứng vững chãi cuối cùng mà tôi vẫn nghĩ mình đang có.

Thu đặt tay lên tay tôi, một cử chỉ an ủi ngắn ngủi. "Chị xin lỗi vì phải là người nói cho em nghe chuyện này. Em cứ về suy nghĩ đã, đừng quyết định gì vội, và làm ơn đừng nhắc gì tới chị nếu em định làm gì tiếp theo."

Tôi gật đầu, không nhớ rõ mình đã trả lời gì thêm, chỉ nhớ lúc bước ra khỏi quán, ánh đèn đường ngoài kia bỗng nhiên chói loà một cách kỳ lạ, như thể cả thế giới quen thuộc vừa bị lật ngược sang một mặt khác mà tôi chưa từng biết nó tồn tại, dù nó vẫn luôn ở đó, ngay bên dưới lớp vỏ êm ái tôi đã tin tưởng suốt hơn hai tháng qua.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →