Tôi quyết định thử một điều: một ngày trọn vẹn không mở app Vọng, xem liệu mình có chịu đựng được không, và xem liệu cảm giác thiếu vắng đó có nói lên điều gì về chính bản thân mình.
Buổi sáng trôi qua tương đối dễ dàng, tôi bận rộn với một gig gấp, tâm trí phần lớn dồn vào công việc. Nhưng tới trưa, khi ngồi ăn cơm một mình, tay tôi vô thức chạm vào điện thoại không dưới năm lần, mỗi lần đều dừng lại đúng lúc ngón tay chuẩn bị chạm vào biểu tượng quen thuộc, rồi rụt lại.
Buổi chiều, tôi gọi điện cho mẹ ở Nam Định, một cuộc gọi hiếm hoi kéo dài hơn mười lăm phút, lâu hơn hẳn những cuộc gọi vội vàng thường lệ. Mẹ kể chuyện vườn rau sau nhà, chuyện hàng xóm mới sửa lại cái cổng, những chuyện vụn vặt không đầu không cuối mà bình thường tôi hay nghe qua loa cho xong. Lần này tôi lắng nghe kỹ hơn, hỏi lại nhiều hơn, cố gắng để cuộc trò chuyện này thay thế được phần nào cảm giác trống trải đang dần lớn lên trong lòng.
"Dạo này con ổn không, có ăn uống đầy đủ không?" mẹ hỏi, giọng lo lắng quen thuộc.
"Con ổn mà mẹ, chỉ hơi nhiều việc thôi," tôi trả lời, câu nói tôi vẫn hay dùng với mọi người, giờ lặp lại với chính mẹ mình, một câu trả lời an toàn nhưng không hoàn toàn thành thật.
Cúp máy xong, tôi ngồi lặng trong phòng, căn phòng bỗng nhiên rộng và trống hơn hẳn mọi khi. Tôi bật nhạc, dọn dẹp lại vài thứ, cố lấp đầy sự im lặng bằng bất kỳ âm thanh nào khác ngoài giọng nói quen thuộc tôi đã tự cấm mình nghe suốt cả ngày hôm nay.
Tám giờ tối, tôi không chịu nổi nữa, ngồi phịch xuống ghế, tay run run mở khoá điện thoại. Nhưng thay vì mở app Vọng, tôi lại mở tin nhắn với Nhi, gõ một câu dài, kể lể về một ngày tồi tệ, không nói rõ lý do, chỉ nói chung chung là đang mệt mỏi vì công việc. Nhi trả lời ngay, hỏi han, an ủi, và cuộc trò chuyện kéo dài gần một tiếng, không dài bằng những cuộc trò chuyện với Đăng nhưng đủ để tôi thấy bớt trống trải hơn một chút.
Tôi lấy cuốn sổ tay cũ ra, thứ tôi vẫn dùng để ghi giá gig từ hồi mới vào nghề, giờ gần như bỏ xó vì mọi thứ đã chuyển hết lên điện thoại. Tôi lật vài trang trống, thử viết ra một vài dòng cảm xúc, cách làm cũ kỹ tôi từng bỏ quên từ lâu, nhưng chỉ viết được vài chữ rồi dừng lại, nhận ra mình đã quen với việc gõ chữ vào một khung chat có người trả lời ngay, hơn là viết vào một trang giấy im lìm không hồi đáp.
Tôi bật đèn ngủ nhỏ đặt cạnh giường, thứ ánh sáng vàng dịu tôi hiếm khi dùng vì đã quen với ánh sáng xanh lạnh của màn hình điện thoại và laptop. Căn phòng dưới ánh đèn này trông khác hẳn, ấm áp hơn một chút, dù cảm giác trống trải bên trong tôi vẫn không hề thay đổi.
Tôi lôi ra một cuốn sách cũ mua từ lâu chưa từng đọc, cố tập trung vào vài trang đầu để đánh lạc hướng tâm trí, nhưng chữ nghĩa cứ trôi qua mà không đọng lại gì, đầu óc vẫn cứ quay về với cảm giác trống trải đang lớn dần lên từng giờ.
Mười giờ tối, tôi tắt đèn, nằm xuống giường, tự hào nhẹ nhàng vì đã vượt qua được một ngày không mở app, dù trong lòng biết rõ mình chỉ đang trì hoãn chứ chưa thật sự từ bỏ được điều gì. Cơn buồn ngủ ập tới chậm hơn mọi khi, đầu óc vẫn lởn vởn hình ảnh biểu tượng vòng tròn xanh dương nhạt, cùng cảm giác trống rỗng cứ lớn dần lên theo từng giờ trôi qua không có ai để kể chuyện lúc nửa đêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 28 →