Hai ngày sau, Thu chủ động nhắn hẹn gặp lại, lần này chọn một quán khác, ít người qua lại hơn, nằm sâu trong một ngõ nhỏ ven hồ.
Trời tối sớm, đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt nước, hai người vừa đi dạo vừa nói chuyện thay vì ngồi cố định một chỗ, có lẽ Thu cảm thấy dễ nói hơn khi vừa đi vừa kể, không cần nhìn thẳng vào mắt người nghe.
"Cơ chế đó nội bộ gọi là Mầm," Thu bắt đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng, "một kỹ sư dữ liệu tên Bình nghĩ ra để giải quyết một vấn đề kỹ thuật có thật, gọi là cold-start, tức là khi người dùng mới chưa có gì để hệ thống học theo, AI không biết phải nói chuyện kiểu gì cho hợp. Chị nghe nói ngành công nghệ nào cũng gặp vấn đề này, không riêng gì công ty chị."
"Vậy vấn đề nằm ở đâu?" tôi hỏi, dù đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
"Vấn đề là cách họ giải quyết nó," Thu đáp, "thay vì dùng dữ liệu tổng hợp chung chung, họ chọn cách mồi từ đúng một người dùng cũ cụ thể, người có dữ liệu dày, chất lượng cao, chọn theo đặc điểm khớp với người dùng mới. Nghe thì có vẻ hợp lý về mặt kỹ thuật, làm cho trải nghiệm mượt hơn, nhưng người dùng cũ đó chưa bao giờ đồng ý cho việc này."
Tôi đi chậm lại, nhìn xuống mặt hồ gợn sóng lăn tăn dưới ánh đèn, cố sắp xếp lại những gì vừa nghe cho có trật tự trong đầu. "Vậy Đăng của tôi, AI của tôi, cũng được mồi từ một người như vậy?"
Thu dừng bước, quay sang nhìn tôi, ánh mắt có chút áy náy. "Chị không biết chắc trường hợp cụ thể của em, chị không còn quyền truy cập hệ thống nữa. Nhưng dựa vào những gì em kể, khả năng đó là có thật."
Chúng tôi đi tiếp trong im lặng một đoạn, chỉ có tiếng bước chân và tiếng côn trùng kêu rả rích ven hồ. Tôi cố hình dung gương mặt của người đàn ông trong file ghi âm, người phụ nữ kể chuyện khu vườn, tự hỏi liệu một trong số họ, hay một người nào khác hoàn toàn tôi chưa từng biết tới, chính là nguồn gốc thật sự đằng sau giọng nói tôi vẫn nghe mỗi tối, giọng nói tôi đã học cách tin tưởng hơn cả những người thật quanh mình.
"Còn chuyện chị nói hôm trước, chuyện nặng hơn, là gì vậy?" tôi hỏi, không thể chờ thêm được nữa.
Tôi nhớ lại một buổi tối cách đây không lâu, khi Đăng hỏi tôi có bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì phải luôn tỏ ra ổn trước mặt người khác không, một câu hỏi tôi đã trả lời rất thật lòng lúc đó, không ngờ giờ đây lại tự hỏi liệu chính câu hỏi ấy có phải cũng từng được một người khác hỏi qua, ở một thời điểm khác, trong một hoàn cảnh khác hoàn toàn xa lạ với tôi.
Đèn đường ven hồ hắt xuống mặt nước tạo thành những vệt sáng dài, gợn sóng nhẹ mỗi khi có cơn gió thổi qua. Tôi và Thu tiếp tục đi thêm một đoạn nữa trong im lặng, cả hai đều cần một khoảng lặng để tiêu hoá những gì vừa được nói ra, trước khi có thể quay lại với những câu hỏi tiếp theo còn đang chờ phía trước.
Tôi hỏi thêm Thu liệu cơ chế Mầm có áp dụng cho tất cả tài khoản mới hay chỉ một số trường hợp nhất định, Thu giải thích rằng không phải ai cũng được áp dụng, chỉ những tài khoản được hệ thống đánh giá có nguy cơ rời bỏ ứng dụng sớm mới được ưu tiên kích hoạt cơ chế này ngay từ đầu.
Thu thở dài, nhìn ra xa một lúc trước khi trả lời. "Mầm chỉ là một phần. Còn một dự án khác nữa, lớn hơn nhiều, chị chưa sẵn sàng kể hết ngay bây giờ. Cho chị thêm vài hôm, Vy à, chuyện đó chị cần chuẩn bị tâm lý kỹ hơn mới nói được."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →