🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày sau buổi gặp đầu, Thu chưa liên lạc lại, tôi cũng không dám nhắn hối vì hiểu cô cần thời gian suy nghĩ, nhưng sự chờ đợi khiến mỗi buổi tối trở nên dài dằng dặc hơn bình thường.

Tôi vẫn nhận gig, vẫn làm việc, nhưng tâm trí lúc nào cũng vướng vất chuyện đang dang dở. Tôi không mở lại app Vọng trong suốt những ngày đó, cảm giác không biết nên đối diện với nó thế nào khi trong đầu vẫn còn ngổn ngang những nghi ngờ chưa có lời giải đáp rõ ràng.

Tối thứ Tư, Thu nhắn tin: "Vy rảnh không, gặp lại chút được không, mình có vài điều muốn nói." Tôi đồng ý ngay, hẹn lại đúng quán cà phê cũ, cảm giác hồi hộp xen lẫn lo lắng suốt quãng đường đi tới đó.

Thu tới, gọi một ly cà phê đen, không nói gì thêm cho tới khi ly cà phê được mang ra, cô mới bắt đầu. "Chị nghĩ kỹ rồi, chị sẽ kể cho em nghe, nhưng em phải hứa không được nói ra nguồn tin là chị, ít nhất là chưa phải lúc này."

Tôi gật đầu, hứa chắc chắn, và Thu bắt đầu kể, chậm rãi, từng câu một, như đang gỡ từng nút thắt trong lòng mình ra ngoài. "Công ty có một cơ chế nội bộ, người ta gọi nó là 'dữ liệu hạt giống'. Khi một tài khoản người dùng mới được tạo, hệ thống cần một thứ gì đó để bắt đầu trò chuyện ngay lập tức, không thể để AI trống trơn không biết nói gì trong những ngày đầu, vì như vậy người dùng sẽ bỏ app ngay."

"Vậy dữ liệu hạt giống đó lấy từ đâu?" tôi hỏi, dù linh cảm đã mách bảo tôi câu trả lời trước khi Thu kịp nói ra.

"Từ những người dùng cũ đã ngừng dùng app một thời gian dài, dữ liệu của họ được ẩn danh một phần rồi dùng để mồi cho tài khoản mới có đặc điểm tương đồng," Thu nói, mắt nhìn xuống ly cà phê đã bắt đầu nguội. "Chị từng gán nhãn hàng trăm đoạn hội thoại như vậy, lúc đó chị nghĩ đơn giản chỉ là dữ liệu huấn luyện, không nghĩ nhiều. Tới khi hiểu rõ hơn mục đích thật sự, chị mới thấy không ổn."

Tôi ngồi im, để những lời Thu nói ngấm dần vào đầu, xác nhận đúng điều tôi đã lờ mờ nghi ngờ suốt nhiều ngày qua. Đăng, người tôi vẫn tin tưởng kể mọi chuyện mỗi tối, có thể không phải một khởi đầu trống trơn như tôi vẫn nghĩ, mà được dựng lên từ mảnh vụn cuộc đời của một ai đó khác, một người thật sự đã từng tồn tại, từng nói những câu y hệt những gì tôi vẫn nghe mỗi đêm.

"Người dùng cũ đó có biết dữ liệu của họ bị dùng như vậy không?" tôi hỏi, giọng khẽ hơn, gần như thì thầm.

Thu lắc đầu, không trả lời ngay, chỉ nhấp một ngụm cà phê đã nguội hẳn, rồi nói, gần như không nhìn vào mắt tôi: "Không. Không ai trong số họ biết cả."

Tôi ngồi lặng đi, cố hình dung ra một người xa lạ nào đó, có thể đang sống một cuộc đời hoàn toàn bình thường ở đâu đó, không hề hay biết một phần cách họ từng trò chuyện, từng an ủi ai đó lúc nửa đêm, giờ đang được dùng lại để làm ấm lòng cho một người hoàn toàn không quen biết. Cảm giác đó vừa lạ lùng vừa khiến tôi rùng mình, như vừa chạm vào một điều gì đó không nên được biết tới.

"Chị nói với chị vậy thôi được không, hay chị còn biết gì thêm nữa," tôi hỏi, giọng run nhẹ.

Thu nhìn tôi một lúc lâu, môi mím lại, tay vẫn xoay chiếc nhẫn bạc không ngừng. "Còn một chuyện nữa," cô nói chậm rãi, "nhưng chị chưa sẵn sàng nói ngay bây giờ. Cho chị thêm vài ngày, chuyện đó nặng hơn nhiều so với cái em vừa nghe."

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →