Quán cà phê Thu chọn nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Long Biên, khách thưa, không gian yên tĩnh, đúng kiểu chỗ hẹn người ta chọn khi muốn nói chuyện nghiêm túc mà không sợ bị ai nghe lỏm.
Thu tới đúng giờ, đúng như trong ảnh đại diện, tóc ngắn ngang vai, mặc áo sơ mi đơn giản. Cô ngồi xuống, gọi một ly trà atiso, tay phải khẽ xoay chiếc nhẫn bạc ở ngón út, một cử chỉ nhỏ lặp đi lặp lại suốt buổi trò chuyện mà sau này tôi mới nhận ra là dấu hiệu của sự lo lắng bị kìm nén.
"Vy kể mình nghe đi, chuyện gì khiến em phải tìm tới tận đây," Thu mở lời, giọng thận trọng, không vồn vã như một cuộc gặp gỡ thông thường.
Tôi kể lại, ngắn gọn, về gig ẩn danh, về hai file ghi âm với những câu nói lạ, về dòng metadata "TV-DVDB" dẫn tới công ty Tinh Vân. Tôi không kể về Đăng ngay, giữ lại phần đó, chưa đủ tin tưởng để chia sẻ hết với một người mới quen qua tin nhắn chưa đầy một ngày.
Thu nghe, gương mặt dần biến sắc, tay xoay chiếc nhẫn nhanh hơn. "Chị làm ở đó tám tháng, bộ phận gán nhãn dữ liệu, xử lý transcript hội thoại người dùng để phục vụ huấn luyện mô hình," cô nói chậm rãi, chọn từng chữ. "Có vài thứ chị thấy, không như mọi người bên ngoài vẫn nghĩ về công ty đó."
"Cụ thể là gì ạ?" tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang nôn nao chờ câu trả lời.
Thu ngập ngừng, nhìn quanh quán một lượt dù không có ai để ý tới bàn của họ. "Chị không tiện nói hết ngay bây giờ, còn liên quan tới hợp đồng bảo mật chị từng ký. Nhưng chị có thể nói thế này: những gì em nghi ngờ, có cơ sở đấy. Công ty này không đơn giản như trang giới thiệu vẫn viết."
Tôi kể thêm về hai câu nói trùng hợp, về cách cả hai file đều có nhân vật dùng đúng cấu trúc câu an ủi giống hệt nhau, giống hệt cách app Vọng vẫn nói chuyện với người dùng. Nghe tới đây, Thu đặt ly trà xuống mạnh hơn bình thường, một tiếng cạch nhỏ vang lên giữa không gian yên tĩnh của quán.
"Chị từng thấy vài chuyện tương tự lúc còn làm ở đó, nhưng không chắc chắn tới mức em vừa mô tả," Thu nói, giọng nhỏ hẳn xuống. "Cho chị ít thời gian nghĩ đã, chuyện này chị cần cân nhắc kỹ trước khi nói thêm, không phải vì không tin em, mà vì nói ra rồi thì không rút lại được nữa."
Buổi gặp kết thúc đột ngột hơn tôi mong đợi, Thu xin phép về sớm, hẹn sẽ liên lạc lại sau vài ngày. Trước khi đứng dậy, cô còn dặn thêm một câu, giọng nghiêm túc hơn hẳn: "Em đừng làm gì vội, cũng đừng nói chuyện này với ai khác ở công ty đó, kể cả qua email hay tin nhắn trong app. Chị không biết họ theo dõi tới mức nào, nhưng tốt nhất là cẩn thận."
Tôi ngồi lại một mình trong quán thêm một lúc, nhìn theo bóng cô khuất dần ngoài cửa, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng có người xác nhận linh cảm của mình không hề vô căn cứ, vừa nặng trĩu vì biết rằng sự thật phía sau, một khi đã được nói ra, sẽ không còn đường lùi cho bất kỳ ai trong chuyện này. Tôi trả tiền hai ly nước, đi bộ ra bến xe buýt trong cơn mưa lất phất bất chợt đổ xuống, để cho những giọt nước làm ướt tóc mà không buồn mở ô, đầu óc còn mải nghĩ về câu chuyện dang dở vừa nghe.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →