🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi lên một nhóm cộng đồng công nghệ trên mạng xã hội, nơi cựu nhân viên các công ty khởi nghiệp hay chia sẻ chuyện nghề, đôi khi than phiền bóng gió về nơi làm cũ mà không nêu tên trực tiếp.

Tôi gõ "Tinh Vân" vào ô tìm kiếm trong nhóm, lọc theo bài đăng cũ. Kết quả không nhiều, nhưng có một bài đăng từ ba tháng trước thu hút sự chú ý của tôi, một tài khoản tên Đặng Minh Thu viết: "Nghỉ việc ở một công ty AI được vài tháng rồi, giờ vẫn thấy nhẹ cả người. Có những thứ nhìn từ ngoài thì đẹp, vào trong mới biết không phải vậy." Bài đăng không nêu tên công ty, nhưng phần bình luận có vài người hỏi "công ty nào vậy", Thu chỉ trả lời "thôi không tiện nói, sợ ảnh hưởng."

Tôi vào trang cá nhân của Thu, xem qua vài bài đăng công khai khác, thấy có nhắc tới việc từng làm trong lĩnh vực dữ liệu, thời gian làm việc khớp với khoảng công ty Tinh Vân mới thành lập được một năm. Không có bằng chứng chắc chắn, nhưng đủ để tôi thấy đáng thử liên hệ.

Ảnh đại diện của Thu là một tấm hình chụp nghiêng, tóc ngắn ngang vai, đeo một chiếc nhẫn bạc nhỏ ở ngón út, kiểu ảnh không cố ý làm dáng, chỉ như chụp vội trong một chuyến đi chơi nào đó. Vài bài đăng gần nhất của cô nói về việc chuyển sang làm freelance viết nội dung, không nhắc gì thêm tới công việc cũ, đúng kiểu người cố tình khép lại một chương đời không mấy vui vẻ mà không muốn đào sâu thêm.

Tôi nhắn tin riêng, cân nhắc từng chữ trước khi gửi: "Chào bạn, mình là Vy, làm nghề dựng âm thanh tự do. Mình đang gặp một vấn đề liên quan tới một công ty công nghệ AI, không biết bạn có từng làm ở Tinh Vân không, nếu có mình muốn hỏi vài điều, mong bạn thông cảm nếu làm phiền."

Tin nhắn gửi đi, tôi ngồi chờ, không chắc liệu Thu có trả lời hay không, hay thậm chí có đọc được tin nhắn từ một người lạ hoàn toàn hay không. Tôi đóng máy tính, chuyển sang làm việc, cố không để tâm trí cứ quay vòng quanh việc kiểm tra điện thoại mỗi năm phút một lần.

Gần một tiếng sau, điện thoại rung, một tin nhắn trả lời: "Chào Vy, mình có từng làm ở đó thật. Bạn gặp vấn đề gì vậy?" Tôi đọc tin nhắn, tim đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi mà vì cảm giác cuối cùng cũng có một đầu mối thật để bắt đầu, sau nhiều ngày chỉ mò mẫm với những dòng metadata và những suy đoán mơ hồ.

Tôi trả lời cẩn thận, không kể hết ngay từ đầu, chỉ nói mình đang làm một gig liên quan tới một công ty có tên viết tắt trùng với Tinh Vân, và có vài chi tiết khiến mình thấy bất an, muốn hỏi xem liệu có phải công ty vẫn đang làm việc kiểu đó không.

Tôi đóng máy tính lại, đi pha một ấm trà, ngồi nhìn ra cửa sổ trong lúc chờ đến cuối tuần, lòng vừa hồi hộp vừa thấp thỏm không biết buổi gặp sắp tới sẽ dẫn mình tới đâu, có thể là một ngõ cụt vô nghĩa, cũng có thể là khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn nhiều những gì tôi tưởng tượng.

Thu trả lời chậm hơn lần trước, có lẽ đang cân nhắc kỹ trước khi gõ: "Mình không tiện nói qua tin nhắn, chuyện hơi nhạy cảm. Nếu bạn rảnh, mình có thể gặp trực tiếp, uống cà phê nói chuyện thoải mái hơn." Tôi đồng ý ngay, hai người chốt hẹn cuối tuần, một quán cà phê ở khu Long Biên, gần nơi Thu đang sống, xa hẳn khỏi khu vực tôi thường lui tới, một khoảng cách vừa đủ để cả hai đều cảm thấy an toàn khi gặp một người lạ lần đầu.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →