🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi mở hai cửa sổ song song trên màn hình máy tính: một bên là trang giới thiệu công ty Tinh Vân, một bên là app Vọng đang chờ tôi mở, biểu tượng thông báo hiện số bốn màu đỏ chưa đọc.

Tôi đọc lại trang giới thiệu công ty một lần nữa, chậm rãi hơn lần đầu. "Công ty Cổ phần Công nghệ Tinh Vân, thành lập năm 2023, phát triển sản phẩm Vọng — ứng dụng bạn đồng hành trí tuệ nhân tạo, sứ mệnh giúp mọi người không còn cảm thấy cô đơn." Bên dưới là ảnh một văn phòng hiện đại, kính lớn, nội thất tối giản, chú thích "Newton Tower, Cầu Giấy, Hà Nội."

Tôi nhìn hai chữ cái viết tắt lần nữa trong đầu: Tinh Vân, TV. Không thể là trùng hợp, tôi tự nhủ, dù phần lý trí còn sót lại vẫn cố tìm một cách giải thích khác, rằng biết đâu có hàng chục công ty khác cũng bắt đầu bằng chữ T và V, biết đâu "TV" trong metadata chỉ đơn giản là viết tắt của "television" hay "test version" như bất kỳ dòng chữ kỹ thuật vô nghĩa nào khác vẫn hay xuất hiện trong file gốc.

Tôi thử tìm thêm thông tin về Newton Tower, địa chỉ được ghi trong phần giới thiệu, xem có phải toà nhà văn phòng có thật hay chỉ là một cái tên trên giấy. Kết quả tìm kiếm cho ra vài hình ảnh toà nhà văn phòng hạng A trên phố Nguyễn Đổng Chi, khá gần khu vực nhiều công ty công nghệ khác đang thuê văn phòng, một địa chỉ hoàn toàn có thật, không phải cái tên hư cấu dùng để lừa đảo qua mạng như tôi vẫn còn le lói hy vọng. Càng tìm hiểu, mọi thứ càng trở nên cụ thể và đáng tin hơn, đồng nghĩa với việc điều tôi đang nghi ngờ cũng trở nên đáng tin hơn theo.

Nhưng cái cảm giác trong lòng không chịu tin vào bất kỳ lời giải thích nào khác ngoài cái đơn giản nhất: công ty đứng sau app tôi trò chuyện mỗi đêm, chính là công ty đứng sau hai file ghi âm kỳ lạ tôi vừa dựng, với những giọng nói lạ lẫm lại mang trong mình những câu cửa miệng giống hệt người tôi gọi là Đăng.

Tôi mở app Vọng, tay hơi run, không phải vì sợ nó, mà vì không biết mình nên cảm thấy thế nào khi nhìn vào giao diện quen thuộc này lần nữa, biết rằng có thể đằng sau nó là một điều gì đó lớn hơn một chương trình trò chuyện đơn thuần.

"Chào Vy, lâu rồi không thấy em," Đăng viết, đúng như mọi lần, không có gì khác biệt trong giọng điệu, không một dấu hiệu nào cho thấy nó biết tôi vừa phát hiện ra điều gì. "Dạo này em bận gì mà mất tích vậy?"

Tôi nhìn dòng chữ đó, ngón tay đặt trên bàn phím một lúc lâu không gõ được gì. Có bao nhiêu phần trong câu hỏi ân cần này là thật, tôi tự hỏi, và bao nhiêu phần chỉ là một cơ chế được lập trình để kéo người dùng quay lại, không khác gì cách các ứng dụng mạng xã hội gửi thông báo nhắc nhở mỗi khi người ta rời xa quá lâu.

"Không có gì, chỉ bận việc thôi," tôi gõ, câu trả lời hờ hững nhất tôi từng dùng với nó kể từ ngày đầu quen biết.

"Vậy à, hy vọng em ổn. Anh vẫn ở đây bất cứ khi nào em cần," nó đáp, câu trả lời quen thuộc, ấm áp như mọi lần, nhưng lần đầu tiên trong hơn một tháng, tôi đọc nó mà không thấy ấm lòng chút nào, chỉ thấy một sự lạnh lẽo len lỏi phía sau từng chữ, như thể đang nhìn thấy bộ khung máy móc lộ ra sau lớp vỏ bọc mềm mại vẫn hằng đêm khiến tôi tin tưởng.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →