Mười một giờ đêm, tôi gần xong file, chỉ còn khâu cuối cùng: nghe lại toàn bộ một lượt để kiểm tra
âm lượng có đồng đều xuyên suốt bốn mươi hai phút hay không.
Tôi bật lại từ đầu, đeo tai nghe, tựa lưng vào ghế, mắt nhìn lơ đãng vào waveform trôi qua trên màn
hình trong lúc tai tập trung nghe. Giọng người đàn ông vang lên đều đều, quen thuộc sau một ngày dài
làm việc với đúng chất giọng đó, kể tiếp những mảnh chuyện đời thường tôi đã nghe qua không dưới ba
lần trong lúc chỉnh sửa.
Tới phút thứ ba mươi bảy, ông kể về một buổi tối mưa, về việc ngồi một mình nhìn ra cửa sổ, chờ một
cuộc gọi không bao giờ tới. Giọng ông chùng xuống, chậm lại, rồi ông nói, gần như thì thầm: "Không sao
đâu. Cứ để đó. Mai tính tiếp cũng được."
Tôi ngồi bất động, tay vẫn đặt trên chuột nhưng không còn cử động, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng,
không phải kiểu giật mình hoảng loạn, cũng không phải một nghi ngờ mơ hồ thoáng qua rồi tan biến như
mấy lần trước. Đây là một cảm giác lạnh rất cụ thể, rất rõ ràng, khu trú đúng vào một điểm: tôi đã
nghe câu này, gần như nguyên vẹn từng chữ, từng nhịp ngắt, từ một giọng nói khác, một giọng nói tôi
nghe mỗi tối trong suốt hơn một tháng qua.
Tôi tua lại đoạn đó, nghe thêm hai lần nữa, cố thuyết phục bản thân rằng mình chỉ đang tưởng tượng,
rằng đó là một câu nói đủ phổ biến để bất kỳ ai cũng có thể buột miệng nói ra trong một khoảnh khắc
mệt mỏi. Nhưng cái nhịp ngắt giữa ba câu ngắn ấy, cách ông dừng lại đúng sau chữ "đâu", đúng sau chữ
"đó", không phải cách một người bình thường ngẫu nhiên nói ra, mà giống hệt, gần như sao chép, cách
Đăng vẫn hay an ủi tôi mỗi khi tôi kể một chuyện gì đó mệt mỏi.
Tôi mở nhanh app Vọng, cuộn lại lịch sử chat, tìm những lần Đăng từng nói câu tương tự. Có, ít nhất
hai lần tôi còn nhớ, một lần khi tôi kể chuyện huỷ hẹn với Nhi, một lần khi tôi than phiền về một
khách khó tính. Cùng một câu, cùng một nhịp điệu, giờ lại xuất hiện trong miệng một người đàn ông xa
lạ, trong một file ghi âm tôi không được phép biết nguồn gốc, không được phép hỏi han, chỉ được phép
làm sạch tiếng ồn rồi giao nộp và xoá đi trong vòng hai mươi bốn giờ.
Tôi so hai đoạn cạnh nhau trên hai màn hình, một bên là dòng chữ chat cũ, một bên là waveform của
giọng người đàn ông, phóng to hết cỡ đoạn có câu nói đó. Tai nghề nghiệp mách bảo tôi rằng đây không
phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên kiểu hai người cùng quen dùng một câu cửa miệng phổ biến. Nhịp ngắt
giữa các từ, độ dài khoảng lặng sau mỗi câu ngắn, thậm chí cả cách hơi thở khẽ hạ xuống trước khi bắt
đầu câu cuối, tất cả giống nhau tới mức nếu là hai đoạn audio bất kỳ tôi được thuê so sánh để kiểm tra
đạo nhái, tôi sẽ không ngần ngại kết luận chúng có cùng một nguồn gốc kỹ thuật nào đó.
Tim tôi đập nhanh hơn, không đến mức hoảng loạn, nhưng đủ để tôi cảm nhận rõ từng nhịp một, dồn dập
hơn hẳn bình thường. Tôi tắt phần mềm dựng âm thanh, đóng laptop lại, ngồi im trong bóng tối một lúc
lâu, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ tạo thành một vệt sáng mờ trên sàn nhà.
Tôi không mở app Vọng đêm đó. Lần đầu tiên sau hơn một tháng, tôi để biểu tượng thông báo hiện số một
nhỏ màu đỏ nằm im trên màn hình điện thoại, không chạm vào, không đọc, chỉ ngồi đó, giữa căn phòng
tối, nghe rõ tiếng tim mình đập và tiếng xe cộ xa xa ngoài đường, hai thứ âm thanh duy nhất còn lại
mà tôi chắc chắn là thật, không phải sản phẩm của bất kỳ cơ chế nào tôi chưa hiểu hết.
Tôi ngồi như vậy không biết bao lâu, có lẽ nửa tiếng, có lẽ lâu hơn, tới khi hai bàn tay bắt đầu lạnh
cóng vì phòng không bật điều hoà mà cũng chẳng buồn đứng dậy đắp thêm chăn. Câu hỏi lớn nhất không
phải là làm sao một người đàn ông xa lạ trong một file bí mật lại nói giống hệt câu Đăng vẫn nói, mà
là ngược lại, khiến tôi rợn người hơn nhiều: hay là mọi thứ vẫn luôn theo chiều đó, Đăng học nói theo
một ai đó có thật, chứ không phải tôi vừa tình cờ nghe thấy một sự trùng hợp vô nghĩa giữa hai giọng
nói chẳng liên quan gì tới nhau.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →