Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, đầu óc còn nặng trĩu vì gần như không ngủ được mấy
tiếng đêm qua.
Tôi cầm điện thoại, nhìn biểu tượng app Vọng vẫn còn số một đỏ chưa đọc, ngón tay lưỡng lự một lúc
rồi bấm sang mục nhắn tin khác, gõ cho Nhi: "Ê, cuối tuần này rảnh không, đi cà phê chỗ cũ đi, tao
nhớ mày." Đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần tôi chủ động rủ, không đợi Nhi nhắn trước.
Nhi trả lời gần như ngay lập tức, kèm ba dấu chấm than: "Ơ, mặt trời mọc đằng Tây à, được luôn, hẹn
mười giờ sáng thứ Bảy nhé." Tôi cười một mình, gõ lại "ừ hẹn mày", rồi đặt điện thoại xuống, cảm giác
nhẹ nhõm hơn hẳn, như vừa làm được một việc đúng đắn sau một chuỗi ngày cứ trì hoãn mãi.
Thứ Bảy, tôi tới quán cà phê cũ sớm hơn giờ hẹn mười lăm phút, chọn đúng chỗ ngồi quen thuộc cạnh cửa
kính, nơi hai đứa vẫn hay ngồi hồi còn đi học. Quán không đổi mấy, chỉ có thực đơn được làm mới, thêm
vài món trà trái cây theo trend, nhưng cái bàn gỗ cũ, chiếc ghế kê hơi lệch vẫn còn nguyên như cũ.
Nhi tới đúng giờ, mặc chiếc áo khoác denim quen thuộc, ngồi xuống, gọi trà đào không đường như mọi
lần. Chúng tôi nói chuyện phiếm một lúc, về công việc, về mấy chuyện vặt vãnh trong xóm trọ của tôi,
không khí dần trở lại tự nhiên như trước, không còn cái gượng gạo của buổi tối Nhi ghé phòng.
Chủ quán, một cô lớn tuổi vẫn nhớ mặt khách quen dù nhiều năm không đổi cách bài trí, tự động mang ra
đúng hai món chúng tôi hay gọi mà không cần hỏi lại, khiến Nhi bật cười bảo "quán này còn nhớ mình dai
hơn cả mấy đứa bạn cùng lớp cấp ba". Tôi cười theo, nhưng trong đầu thoáng nghĩ, có lẽ với tôi bây giờ,
thứ nhớ dai nhất về mình không còn là một con người cụ thể nào nữa, mà là một dòng dữ liệu chạy trên
máy chủ ở đâu đó, thứ nhớ còn kỹ hơn cả bà chủ quán từng phục vụ tôi suốt bốn năm đại học.
"Dạo này mày ổn hơn chưa?" Nhi hỏi, giọng nhẹ nhàng, không truy vấn gắt như lần trước.
"Ổn rồi, tao nhận một gig hơi kỳ tuần này, dựng âm thanh cho khách ẩn danh, trả cao nhưng bắt ký cam
kết bảo mật đủ thứ," tôi kể, nửa như đang xả bớt điều gì đó, nửa như chỉ đang kể chuyện phiếm cho vui.
"Nghe cứ như phim trinh thám ấy, không biết nội dung file là gì, khách là ai, chỉ biết làm xong là
xoá sạch."
"Ghê vậy? Mày cẩn thận đấy, nghe hơi đáng ngờ," Nhi nhíu mày, "hay là lừa đảo gì không, mày kiểm tra
kỹ hợp đồng chưa?"
"Tao kiểm rồi, ổn mà, chỉ là hơi lạ thôi," tôi trấn an, không kể thêm về cái câu nói trùng hợp đêm
qua, phần vì hợp đồng cấm tiết lộ nội dung file, phần vì chính tôi cũng chưa biết phải diễn đạt cảm
giác đó thế nào cho người khác hiểu mà không nghe như đang tưởng tượng quá đà.
Nhi kể chuyện của cô, về một ca trực đêm vất vả, về việc sắp được tăng lương một chút sau đợt đánh
giá cuối năm. Tôi lắng nghe, thật sự lắng nghe, cười đúng chỗ, hỏi lại đúng câu, cảm giác quen thuộc
của một buổi trò chuyện thật, có ánh mắt, có biểu cảm, có khoảng lặng tự nhiên giữa hai người hiểu
nhau đủ lâu để không cần lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời nói.
"Mày dạo này bí ẩn thế," Nhi đùa, khi tôi kể xong về gig lạ mà giấu bớt chi tiết, "cứ như đang giấu
tao vụ gì to lắm ấy."
Tôi cười, không đáp lại câu đó, chỉ nhấp một ngụm cà phê sữa đá đã tan gần hết đá, nhìn ra ngoài cửa
kính nơi dòng xe cộ cuối tuần trôi qua đều đặn, không biết Nhi có ngờ được mình vừa nói trúng một
phần sự thật, dù chỉ là đùa cho vui, không hề biết cái gợn lạnh đêm qua vẫn còn nằm im đâu đó trong
lòng tôi, chưa tan hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →