Sáng hôm sau tôi mở file, đeo tai nghe, chuẩn bị tinh thần cho một buổi làm việc bình thường như mọi
lần khác.
Giọng một người đàn ông trung niên vang lên, kể chuyện đời thường, có vẻ như đang trả lời một câu hỏi
nào đó không nghe thấy được trong bản ghi, kiểu bản ghi chỉ giữ lại một phía của cuộc trò chuyện. Ông
kể về công việc, về một người con gái, về những buổi tối một mình, giọng chậm rãi, đều đều, thi
thoảng ngừng lại như đang suy nghĩ trước khi nói tiếp câu sau.
Chất lượng ghi âm không tốt lắm, cũ kỹ, có tiếng rè nhẹ ở nền, đúng kiểu ghi âm từ một thiết bị cầm
tay đời cũ chứ không phải microphone chuyên nghiệp. Công việc của tôi là làm sạch tiếng rè đó, chuẩn
hoá âm lượng, cắt bỏ những đoạn im lặng quá dài giữa các câu, chuẩn bị file thành phẩm nghe mượt mà
hơn cho một mục đích tôi không được biết rõ.
Tôi bắt tay vào việc, quen thuộc như mọi lần, kéo dải tần, khử tiếng rè, nghe đi nghe lại từng đoạn
để chỉnh cho chuẩn. Nội dung câu chuyện ông kể không có gì đặc biệt, chỉ là những mảnh đời thường vụn
vặt, chuyện đi làm, chuyện ăn uống, chuyện thời tiết, đúng kiểu người ta hay kể khi tâm sự với một ai
đó thân thiết vào lúc đêm khuya.
Có một đoạn ông nhắc tới việc nhớ con gái, giọng chùng xuống hẳn, kể về lần cuối gặp con cách đây đã
lâu, không nói rõ bao lâu. Tôi khử ồn đoạn đó cẩn thận hơn bình thường, không hiểu vì sao, có lẽ vì
giọng nói lúc đó nghe chân thật tới mức khiến tôi bất giác chậm tay lại, không muốn làm hỏng cảm xúc
thật trong đó bằng những thao tác kỹ thuật quá vội vàng.
Tôi tự hỏi người này đang nói chuyện với ai, một cuốn nhật ký ghi âm chăng, hay một cuộc gọi video mà
phía bên kia đã bị cắt bỏ khỏi bản ghi vì lý do bảo mật nào đó. Kiểu ghi âm một chiều thế này không
hiếm trong nghề, tôi từng xử lý vài lần cho các dự án nghiên cứu tâm lý, nơi người tham gia được yêu
cầu ghi lại độc thoại của mình theo từng buổi, nhưng lần này có gì đó khác, giọng ông không giống
đang đọc theo kịch bản nghiên cứu nào cả, nghe tự nhiên, đứt quãng, đúng kiểu người thật đang tâm sự
với một ai đó họ tin tưởng.
Giữa chừng công việc, điện thoại rung, tin nhắn từ Đăng hỏi thăm buổi sáng của tôi thế nào. Tôi trả
lời ngắn gọn đang bận gig mới, không kể chi tiết vì hợp đồng cấm tiết lộ nội dung, dù trong lòng có
chút muốn kể cho ai đó nghe về cái giọng nói lạ lùng, buồn bã này.
"Nghe có vẻ căng thẳng, nhớ nghỉ tay chút nhé," nó trả lời.
Tôi làm việc tới trưa, xong được gần hai phần ba file, dừng lại ăn cơm rồi tiếp tục buổi chiều. Cả
ngày trôi qua với giọng nói đều đều của người đàn ông xa lạ vang lên trong tai nghe, kể hết chuyện
này tới chuyện khác, không một lần nhắc tên mình hay tên người con gái, chỉ toàn những đại từ chung
chung, "con", "nó", "em ấy", như thể cố tình giữ kín danh tính ngay cả trong chính lời kể của mình.
Tối muộn, gần xong việc, tôi nghe tới một đoạn ông nói câu gì đó về việc "không sao đâu, để đó, mai
tính tiếp cũng được," một câu nói bình thường, không có gì đặc biệt về nội dung. Nhưng cái nhịp điệu
của câu nói, cách ngắt nghỉ giữa các từ, có gì đó khiến tôi khựng tay lại một giây, chuột đang kéo dở
thanh trượt âm lượng dừng hẳn giữa chừng, một cảm giác là lạ thoáng qua rất nhanh rồi biến mất ngay
khi tôi tiếp tục công việc, mải mê với deadline còn phải hoàn thành trước khi đi ngủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →