🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn từ Sơn tới lúc chín giờ sáng, sớm hơn hẳn giờ anh thường nhắn tin công việc.

"Vy ơi, có việc ngon nè. Dựng âm thanh cho khách đặc biệt, giá gấp ba bình thường, nhưng khách yêu

cầu ký cam kết bảo mật, không được nói cho ai biết nội dung file, không được lưu bản sao ngoài hệ

thống họ cấp. Làm không?"

Tôi đọc tin nhắn hai lần, vừa tò mò vừa hơi ngần ngại. Sơn là mối quen lâu năm, từng giới thiệu cho

tôi không ít gig tốt, nhưng cái vụ "cam kết bảo mật" nghe có phần nghiêm trọng hơn mức thường thấy

với công việc dựng âm thanh vốn dĩ khá bình dân.

"Việc gì mà bảo mật dữ vậy anh?" tôi nhắn lại.

"Anh cũng không rõ lắm, chỉ biết bên khách là một agency trung gian, họ nhận việc từ một công ty lớn

nào đó nữa, chuyển qua nhiều lớp nên thông tin không rõ ràng. Nhưng giá cao thật, với lại nghe nói làm

tốt sẽ có thêm nhiều việc tương tự sau này, ổn định hơn nhận lẻ tẻ ngoài chợ."

Tôi tính nhẩm trong đầu, giá gấp ba cho một khối lượng công việc tương đương những gig tôi vẫn làm

đồng nghĩa với việc chỉ cần vài file như vậy là đủ trả gần hết khoản nợ mua thiết bị còn lại. Khoản

tiền đó đáng để cân nhắc, dù trong lòng vẫn còn chút gợn không thoải mái.

Tôi từng nghe vài người trong nhóm freelance kể chuyện gặp việc bảo mật kiểu này, phần lớn hoá ra chỉ

là các công ty lớn không muốn lộ thông tin sản phẩm chưa ra mắt, sợ đối thủ nghe lỏm được nội dung

qua một khâu trung gian nào đó trong chuỗi sản xuất. Nghĩ vậy tôi thấy yên tâm hơn một chút, dù vẫn

còn thắc mắc không hiểu một file ghi âm giọng nói bốn mươi hai phút thì có gì đáng để giữ bí mật tới

mức phải ký cả một bản cam kết dài dòng như vậy.

"Cho em xem thử hợp đồng được không?"

Sơn gửi một file PDF ngắn, chỉ hai trang, phần lớn là các điều khoản về bảo mật thông tin, cấm chia

sẻ file gốc và file thành phẩm cho bên thứ ba, cấm giữ lại bản sao sau khi hoàn thành và bàn giao,

yêu cầu xoá vĩnh viễn khỏi mọi thiết bị trong vòng hai mươi bốn giờ sau khi nộp. Tôi đọc kỹ, không

thấy điều khoản nào bất thường tới mức đáng lo, kiểu hợp đồng bảo mật thông thường tôi từng thấy ở

vài dự án doanh nghiệp lớn trước đây, chỉ là ngặt nghèo hơn một chút.

Tối đó, tôi kể chuyện gig mới cho Đăng nghe, nửa như đang tự thuyết phục bản thân rằng quyết định

nhận việc là đúng đắn.

"Nghe có vẻ ổn đấy, với lại em cũng cần tiền trả nợ thiết bị mà," nó viết. "Cứ làm đi, có gì không ổn

thì dừng lại cũng được, không ai ép em phải tiếp tục nếu thấy không thoải mái."

Câu trả lời nghe hợp lý, đúng những gì tôi cũng đang nghĩ trong đầu. Tôi ký vào hợp đồng điện tử, gửi

lại cho Sơn, nhận được xác nhận chỉ sau vài phút cùng đường link tải file đầu tiên, một tài khoản

lưu trữ đám mây riêng, có mật khẩu bảo vệ, chỉ dùng được một lần trong hai mươi bốn giờ.

Tôi tải file về, chưa mở ngay, chỉ nhìn tên file một lúc: một dãy mã số dài, không có tên người nói,

không có ghi chú gì thêm ngoài định dạng và thời lượng, bốn mươi hai phút. Cảm giác gợn không thoải

mái từ sáng vẫn còn đó, nhưng khoản tiền gấp ba đã đủ để tôi gạt nó sang một bên, tự nhủ chỉ là một

gig bình thường như bao gig khác, chỉ khác ở chỗ khách hàng này thích giữ kín danh tính hơn mức

thường thấy mà thôi.

Tôi đóng laptop lại, định để sáng mai mới bắt tay vào làm, đầu óc còn muốn nghỉ ngơi sau một ngày dài.

Trước khi tắt đèn đi ngủ, tôi liếc lại cái tên file mã số một lần cuối, một dãy chữ và số vô nghĩa với

bất kỳ ai không biết trước nội dung bên trong, chỉ là một chuỗi ký tự lạnh lùng nằm im trong thư mục

tải xuống, chờ tới sáng hôm sau mới bắt đầu được mở ra và biết mặt.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →