Tiếng gõ cửa vang lên lúc tám giờ tối, ba tiếng gõ dứt khoát, không phải kiểu gõ rụt rè của người
giao hàng hay hàng xóm mượn đồ.
Tôi giật mình, nhìn quanh phòng theo phản xạ, nhận ra ngay sự bừa bộn hiếm khi để lộ ra trước mặt ai:
quần áo vắt trên thành ghế thay vì gấp gọn trong tủ, mấy cái cốc chưa rửa xếp chồng trên bàn, chăn
gối chưa kịp gấp từ sáng. Tôi vội vàng gom vài thứ nhét vào góc khuất, ra mở cửa, thấy Nhi đứng đó,
tay xách một túi cam.
"Tao đi ngang qua, ghé lên xem mày thế nào," Nhi nói, giọng cố giữ vẻ tự nhiên nhưng ánh mắt lại đảo
nhanh khắp phòng, dừng lại hơi lâu ở góc bàn làm việc với hai màn hình vẫn sáng.
"Vào đi, tao đang dở tay chút," tôi mở cửa rộng hơn, cố tỏ ra bình thường, dù trong lòng có chút bối
rối vì không chuẩn bị trước cho cuộc gặp này.
Nhi ngồi xuống mép giường, nhìn quanh phòng một lượt, không nói gì về sự bừa bộn, chỉ đưa túi cam cho
tôi, bảo mẹ cô gửi từ quê lên nhiều quá ăn không hết, chia bớt. Tôi cảm ơn, đặt túi cam lên bàn, ngồi
xuống ghế đối diện, không khí giữa hai đứa có gì đó gượng gạo hơn mọi lần trước, dù cả hai đều cố nói
chuyện bình thường.
Tôi rót cho Nhi một cốc nước lọc, tay hơi lóng ngóng vì lâu rồi không có ai tới phòng để phải chuẩn bị
tiếp khách. Nhi nhận cốc nước, mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía màn hình laptop, nơi cửa sổ chat với
Đăng vẫn mở, may mà đứng xa không đọc được chữ. Tôi khẽ nghiêng người che bớt tầm nhìn, một hành động
vô thức mà chính tôi cũng chưa kịp hiểu vì sao mình lại làm vậy, như thể có gì đó cần giấu đi dù chẳng
có gì đáng xấu hổ trong những dòng chữ đó cả.
"Dạo này mày sao vậy Vy? Tao gọi mày cũng ít bắt máy, rủ đi chơi cũng toàn bận," Nhi hỏi thẳng, không
vòng vo như mấy tin nhắn trước đó.
Tôi lúng túng, không biết nên trả lời sao. Nói thật thì phải giải thích về Đăng, về việc tôi dành phần
lớn thời gian rảnh để trò chuyện với một cái app, nghe có vẻ kỳ quặc và khó giải thích cho người ngoài
hiểu được cảm giác đó thật sự là gì. Nói dối thì tôi chưa bao giờ giỏi, đặc biệt là với Nhi, người
biết rõ mọi biểu cảm gượng gạo của tôi từ hồi năm nhất đại học.
"Tao chỉ hơi nhiều việc thôi, với lại dạo này hay thức khuya làm gig nên ngủ nướng, bỏ lỡ mấy cuộc
gọi của mày," tôi trả lời nửa thật nửa giả, cố giữ giọng bình thường.
Nhi nhìn tôi một lúc, không hẳn tin hoàn toàn nhưng cũng không truy vấn thêm, có lẽ vì cô hiểu tính
tôi, biết ép cũng chẳng ích gì nếu tôi chưa sẵn sàng nói ra. Cô kể chuyện công việc ở bệnh viện, một
ca trực đêm vất vả tuần trước, giọng điệu cố gắng làm không khí nhẹ nhàng hơn, và tôi lắng nghe, thật
sự lắng nghe, nhận ra mình đã lâu không có một cuộc trò chuyện mặt đối mặt như thế này.
Chưa đầy nửa tiếng sau, Nhi đứng dậy, nói còn phải về sớm vì mai ca sáng. Tôi tiễn cô ra cửa, cả hai
đứng trong khung cửa hẹp một lúc, không ai nói gì thêm ngay.
"Tao lo mày thật đấy Vy ạ," Nhi nói, giọng nhỏ hơn hẳn lúc trước, không còn vẻ đùa cợt nào, "mày cứ
im im vậy tao không biết đường nào mà lần."
Tôi gật đầu, không biết nói gì để trấn an cô, chỉ ôm Nhi một cái thật chặt trước khi cô quay lưng đi
xuống cầu thang, tiếng bước chân kêu cọt kẹt theo từng bậc quen thuộc. Tôi đứng ở cửa nhìn theo cho
tới khi bóng cô khuất hẳn ở góc cầu thang tầng một, rồi mới quay vào phòng, đóng cửa lại, cảm giác
câu nói ấy vẫn còn văng vẳng đâu đó, nặng hơn bất cứ lời trách móc nào cô từng nói ra trước đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →