🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ngày mốt, tôi ra Phước Lộc lúc bảy giờ. Đi đường nhựa chừng mười lăm phút thì rẽ vào đường đất, một trăm mét, tới lô đất bà Tư nói.

Tôi dựng xe, đứng ở mép đường nhìn xuống.

Đất thấp hơn mặt đường một mét hai, tôi ước bằng mắt, sau đó lấy thước laser đo cho chắc: một mét hai mươi ba. Hình chữ nhật, chiều ngang mặt đường mười bốn mét, chiều sâu ba mươi sáu mét, tổng năm trăm lẻ bốn mét vuông, khớp với giấy. Mặt đường này là đường đất, mùa khô đi được, mùa mưa thì không biết. Cỏ mọc kín, loại cỏ chỉ mọc ở chỗ đất thấp ẩm quanh năm, gốc nào cũng lấm tấm bùn.

Tôi đi vòng xuống mép ruộng phía sau. Mương thoát nước nằm sai phía, ở đúng chỗ cao nhất của lô đất, chỗ nước chảy tới thì kẹt lại trước tường mương. Tôi cúi xuống nhìn miệng cống: miệng cống cao hơn đáy lô đất sáu tấc. Lúc mưa to, nước từ ruộng tràn qua, vô lô đất, không thoát đi đâu được.

Còn hai dấu nước trên tường nhà bên cạnh, một vạch đen cao chừng bốn tấc, một vạch nữa cao hơn, chừng bảy tấc. Tôi nhìn vạch cao nhất, rồi nhìn mặt đường phía trên, rồi nhìn cái mương thoát nước nằm sai phía.

Bảy giờ hai mươi, bà Tư Lượm tới, ngồi sau xe ôm của người quen. Bà xuống xe, đi lại chỗ tôi đứng, nhìn xuống lô đất, rồi nhìn tôi.

"Sao, anh coi được không?"

"Dạ cô, con nói thiệt." Tôi chỉ xuống đất. "Miếng này mùa mưa ngập. Năm ngoái mưa lớn, nước vô nhà bên kia tới bảy tấc, chỗ này thấp hơn, ngập hơn. Mương thoát nước nằm sai chỗ, nước khô không kịp. Cô xây nhà lên đây, năm nào cũng phải dọn đồ lên kệ."

Bà Tư đứng nhìn xuống lô đất một lúc lâu. Bà không nói gì, chỉ nhìn, như người ta nhìn một món đồ mình đã trả tiền rồi mới thấy chỗ hư.

"Người ta nói đất này tốt lắm mà", bà nói chậm. "Thằng em chồng tui nói nó coi rồi, được."

"Dạ con không biết chú đó coi kiểu gì, chứ con đứng đây nhìn, con thấy vậy."

Bà Tư cúi xuống, bốc một nắm đất lên, bóp trong tay. Đất mềm, nhão, dính thành cục, bà thả xuống, cục đất rã ra chậm chạp. Bà lau tay vào quần.

"Chủ đất nói tuần trước người ta qua coi, người ta nói đất này năm tới lên giá, vì sắp có đường."

Tôi nhìn bà. Bà nói tiếp, giọng không phải giọng kể, mà là giọng nhắc lại lời người khác, như đang cố nhớ cho đúng:

"Người ta nói sang năm mở đường, lô này thành mặt tiền, bán lại gấp đôi. Người ta còn chụp hình lô bên cạnh, lô đó mới bán tháng trước, giá cao hơn lô này nhiều."

"Lô bên cạnh cao hơn lô này hai mét, cô. Đất cao thì giá khác."

Bà Tư không nói gì. Bà đứng đó, hai tay buông, nhìn xuống lô đất. Nắng đã lên cao, bóng cây dương liễu bên đường ngắn lại. Tôi đứng cạnh bà, không nói thêm gì. Tôi đã nói hết những gì một người làm nghề có thể nói, bằng lý lẽ thường, bằng mắt thường, bằng thước đo.

"Chủ đất nói tháng sau ký sổ", bà Tư nói, "giữ cọc một trăm triệu, ký xong trả hết. Gấp quá, để lâu người ta bán cho người khác."

Bà nhìn tôi. Tôi nhìn bà. Tôi biết tôi không nói được gì thêm. Người bán nói ngọt hơn tôi, người bán có hình, người bán có hẹn, người bán có câu "sang năm có đường". Tôi chỉ có một cái mương thoát nước nằm sai phía và hai vạch nước trên tường nhà bên cạnh.

"Tui biết anh coi giùm tui là anh tốt", bà Tư nói, "nhưng người ta nói sang năm có đường. Tui già rồi, tui không đợi được nhiều lần. Lần này tui mua, sang năm có đường thì tui bán, tui lời, tui để dành thêm chút.

Bà cười, cái cười ngắn, rồi quay lại chỗ xe ôm đang đợi.

"Cảm ơn anh Đài nghe. Để tui về tính lại."

Bà lên xe. Xe nổ máy, chạy đi, bụi đường đất bay lên mù mịt rồi lắng xuống. Tôi đứng lại một mình bên lô đất thấp hơn mặt đường một mét hai mươi ba, giữa mùa khô mà đất vẫn ẩm, cỏ vẫn mọc xanh tốt loại cỏ chỉ mọc ở chỗ nước đọng quanh năm.

Tôi đi vòng quanh lô đất thêm một lượt nữa. Không phải vì tôi cần coi thêm gì, mà vì tôi không biết mình còn phải làm gì. Ba trăm hai mươi triệu, tiền bán cá từng ký, từng mớ, gom góp bao nhiêu năm, cầm trên tay định đưa cho một lô đất mùa mưa ngập tới nóc.

Tôi về tới nhà lúc chín giờ. Má đang phơi đồ ngoài sân, thấy tôi về thì hỏi sao về sớm. Tôi nói đi coi đất giùm người ta. Má không hỏi coi đất nào, chỉ gật đầu, với cái áo ra khỏi chậu, phũ lên dây phơi.

Chiều hôm đó tôi làm hồ sơ ở bàn, hai bộ, một bộ của ông Hạp đã xong, một bộ mới của thửa ở Vĩnh Thạnh. Tôi gõ số liệu, in giấy, ký tên, không sai sót gì. Bảy giờ tối tôi ăn cơm với má, ba vẫn ở trong buồng, tiếng ho thưa hơn hôm qua.

Ăn xong tôi ra sân, đứng cạnh rặng dương liễu, nhìn ra hướng Phước Lộc. Trời tối, không thấy gì, chỉ nghe gió biển thổi vào mang theo mùi nước lợ.

Tôi nghĩ tới bà Tư Lượm đang ngồi trong căn nhà cấp bốn gần bến, đếm lại tiền, tính lại chuyện người ta nói sang năm có đường. Bà không biết cái mương thoát nước nằm sai phía. Bà không biết hai vạch nước trên tường nhà bên cạnh cao chừng nào. Bà chỉ biết người ta nói sang năm có đường.

Tôi đứng đó tới khi má gọi vô đóng cửa.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →