🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều hôm đó tôi nói với anh Khoa là về sớm, kêu bụng không khỏe. Anh không hỏi gì, chỉ gật, mắt vẫn dán vào màn hình, tay gõ phím không ngừng. Tôi ra khỏi phòng lúc ba giờ bốn mươi, xuống bãi xe, nổ máy đi thẳng ra Phước Lộc.

Trời nắng đứng bóng. Đường nhựa cong vòng qua mấy ruộng muối, mặt đường phản quang trắng xóa, xe tôi chạy ngược nắng nên phải nheo mắt nhìn. Tới khúc rẽ vào đường đất, tôi tấp xe vào lề, tắt máy. Không có ai. Hai bên là ruộng, phía xa có mấy bụi tre, không một bóng người.

Tôi đi bộ xuống lô đất.

Đứng ở mép đường nhìn xuống vẫn thấy rõ cái dốc đất một mét hai mươi ba, cỏ xanh tốt đều, cái mương thoát nước nằm sai phía. Buổi sáng tôi đứng đây với bà Tư, bà đứng chỗ này, tay bốc đất, bà hỏi tôi coi được không. Tôi trả lời bằng mắt thường, bằng thước, bằng mương nước và vạch lụt trên tường nhà bên cạnh. Bà nghe xong rồi bà đi. Bà nói để về tính lại.

Tôi ngồi xuống, ngay giữa lô đất, chỗ thấp nhất.

Cỏ ẩm ướt dưới lòng bàn tay. Đất mềm, hơi nhão, dính vào da. Tôi ngửa bàn tay lên nhìn: mấy hạt cát lấm tấm, một cọng cỏ dính vào kẽ ngón tay. Tôi gỡ ra, đặt bàn tay xuống lần nữa.

Không có gì hiện ra cả. Không ánh sáng, không tiếng động, không đau. Chỉ là ở một chỗ nào đó phía sau trán tôi, một con số đi vào và nằm xuống, đầy đủ tới hàng đơn vị, như thể nó vẫn nằm ở đó từ trước và tôi chỉ vừa quay đầu nhìn về phía nó.

Một trăm chín mươi bốn triệu ba trăm nghìn.

Tôi nhẩm lại. Một trăm chín mươi bốn triệu ba trăm nghìn. Mười năm nữa, lô đất này, sau khi bà Tư Lượm xuống cọc một trăm triệu, ký sổ, trả hết ba trăm hai mươi triệu, sang năm mở đường hay không mở đường, mùa mưa ngập hay không ngập, mười năm nữa nó đáng một trăm chín mươi bốn triệu ba trăm nghìn. Rẻ hơn bây giờ một trăm hai mươi lăm triệu bảy trăm nghìn.

Tôi rút tay lên, phủi đất. Một lần nhìn, một năm.

Tôi đứng dậy. Cỏ dính vào quần, tôi phủi qua loa, không hết, cũng không buồn phủi lại. Tôi đi lên bờ đường, nổ máy, chạy thẳng về phía chợ.

Tôi biết bà Tư Lượm vẫn còn trong chợ. Giờ này cá chưa hết, bà chưa về. Chợ chiều vắng hơn buổi sáng, dãy bán cá chỉ còn lèo tèo vài sạp, mấy cái thau nhôm bày ít cá còn lại, ruồi đậu thành chùm. Bà Tư ngồi ở chỗ cũ, cái thau nhôm móp hai chỗ trước mặt, trong thau còn năm sáu con cá nục, mắt không còn trong như buổi sáng.

Bà ngước lên thấy tôi thì hơi ngạc nhiên, hỏi:

"Anh Đài, giờ này anh còn đi chợ?"

"Con xuống nói với cô một chuyện."

Bà đặt cái vợt lưới xuống, nhìn tôi. Tôi đứng trước sạp bà, hai hàng cá nục xếp ngay ngắn, đầu quay về một phía, mắt đục mờ. Nắng chiều xiên qua mái tôn, chiếu một vệt dài xuống nền xi măng ướt.

"Cô đừng mua đó."

Bà Tư nhìn tôi một lúc. Bà không hỏi vì sao. Bà cúi xuống, cầm cái vợt lưới lên, quơ mấy con ruồi đang đậu trên thành thau. Một lúc sau bà nói, giọng nhẹ hơn giọng buổi sáng:

"Tao biết tao hỏi mi coi, mi coi cho tao. Mà người ta nói sang năm có đường..."

"Không có đường đâu cô."

Bà Tư ngừng quơ vợt. Mấy con ruồi đậu lại. Bà nhìn tôi, tôi nhìn bà. Tôi không nói thêm được gì. Trong đầu tôi con số vẫn nằm đó, một trăm chín mươi bốn triệu ba trăm nghìn, đầy đủ tới hàng đơn vị, chính xác tới mức tôi biết nó đúng. Nhưng tôi không thể nói ra. Nói ra thì nó không còn đúng nữa. Mà nói ra "không có đường" thì cũng là nói, và nó cũng đổi. Tôi chỉ có thể đứng đó, trước sạp cá của một bà già bán cá ba mươi lăm nghìn một ký, và nói câu duy nhất tôi nói được:

"Cô đừng mua đó."

Bà Tư nhìn tôi. Một người đàn ông mua cá đi ngang hỏi cá nục bao nhiêu, bà trả lời ba mươi lăm, người đó dừng lại, cúi xuống nhìn, rồi lắc đầu đi tiếp. Bà không gọi giật lại. Bà quay sang tôi:

"Mi coi giùm tao, tao biết mi coi thiệt. Mà người ta nói..."

"Con biết. Người ta nói sang năm có đường."

Tôi đứng đó thêm một lúc. Nắng chiều tắt dần trên mái tôn, vệt nắng trên nền xi măng ngắn lại rồi biến mất. Bà Tư ngồi sau cái thau nhôm móp, năm sáu con cá nục còn lại không ai mua, bà không gom lại, cũng không đổ đi.

Tôi đi ra khỏi chợ. Ra tới cổng, tôi đứng lại, nhìn xuống bàn tay mình. Không có gì khác trên đó. Đất đã phủi sạch, chỉ còn lại chút cát kẹt dưới móng tay, không biết là cát của lô đất Phước Lộc hay cát của đường về.

Một năm.

Tôi nổ máy, chạy về nhà. Trời sập tối nhanh, gió biển thổi vào mang theo mùi nước lợ. Trước mặt tôi, con đường nhựa trải dài qua mấy ruộng muối trắng xóa trong bóng chiều, và tôi nghĩ tới con số đang nằm đâu đó phía sau trán tôi, đầy đủ tới hàng đơn vị, không nói ra được, không xóa đi được, và sẽ nằm ở đó cho tới khi nó hết đúng hoặc tôi hết năm.

Một năm.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →