🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiếc Grab màu trắng dừng sát vỉa hè, đèn hiệu nhấp nháy vàng trong màn mưa.

Linh chạy ra trước — đương nhiên, cô là người gọi xe. Nhưng khi kéo cửa mở, cô dừng lại nhìn Minh. Anh đứng cạnh, tay vẫn cầm ô, nước mưa gõ đều trên vải.

"Lên xe," cô nói.

Không phải lời mời. Cũng không hẳn là ra lệnh. Là cái kiểu nói của người đã quyết định xong và không muốn đổi ý nếu suy nghĩ thêm.

Minh gấp ô lại, chui vào.

Xe lăn bánh. Bác tài bật nhạc nhẹ — một bài gì đó Linh không nhận ra, giai điệu lơ mơ như đang hỏi một câu không bao giờ có đáp án. Đèn đường vệt qua kính. Hà Nội lúc này đông người nhưng không ồn — kiểu đông của thành phố đang thở hắt sau một ngày dài.

Linh nhìn ra cửa sổ phía mình.

Minh cũng nhìn ra cửa sổ phía anh.

Khoảng cách giữa hai người là cái chỗ để đặt túi xách của Linh, nhưng cô đang ôm túi trong lòng. Khoảng đó bỏ trống.

Một phút. Hai phút. Đến đèn đỏ đầu tiên.

"Anh không hỏi gì à?" Linh nói. Không quay đầu.

"Hỏi gì?" Minh hỏi lại. Cũng không quay đầu.

"Tại sao tôi không đến." Cô dừng. "Ba tuần."

Minh im. Đèn đỏ đếm ngược. 23. 22. 21.

"Chị muốn kể thì tôi nghe."

Linh quay sang nhìn anh. Anh vẫn nhìn ra ngoài. Phía ngoài cửa kính là một hàng phở đang đông khách, hơi nước bốc lên lẫn với hơi mưa, mờ mờ ấm.

Cô nhìn xuống tay mình. Bàn tay đang giữ quai túi, khớp ngón hơi trắng. Cô thả ra.

Thở dài.

"Tôi sợ."

Xe bắt đầu chạy lại. Mưa nhỏ hơn một chút nhưng vẫn gõ đều trên mái. Bác tài sang làn.

"Sợ gì?" Minh hỏi. Giọng bình thường như người hỏi "cà phê đen hay nâu."

Linh tự hỏi mình đã chuẩn bị câu trả lời này chưa. Hóa ra chưa — hoặc đã chuẩn bị từ ba tuần nay mà không biết.

"Sợ thích ai đó rồi lại không ra sao."

Nói xong cô muốn bổ sung một câu gì đó cho nhẹ hơn — kiểu như "ý tôi là nói chung thôi," hoặc "không phải chỉ riêng chuyện này đâu." Nhưng lần này không có câu nào ra được.

Minh không nói ngay.

Xe qua một đoạn ngõ hẹp, đèn đường thưa lại. Mưa trên kính vẽ những đường chéo dài rồi bị gạt nước xóa đi, lại vẽ thêm, lại xóa. Cứ thế.

"Tôi hiểu cảm giác đó."

Bốn chữ. Không thêm gì.

Không "nhưng chị đừng lo," không "chúng ta sẽ ổn thôi," không bất cứ cái gì nghe hay hơn mà rỗng hơn.

Linh nhìn anh lần đầu thật sự từ khi lên xe.

Minh vẫn nhìn ra ngoài cửa kính. Góc mặt anh trong ánh đèn đường — bình thản theo cái cách của người đã từng ngồi với nỗi sợ đó đủ lâu để không còn hoảng nữa.

Linh không nói gì thêm.

Anh cũng không.

Và lạ ở chỗ, cái im lặng đó không nặng.

GPS báo còn tám phút. Bác tài rẽ vào một con phố nhỏ hơn để tránh kẹt — con phố có hàng cây sấu hai bên, lá vàng rụng ướt dưới mưa, dán lên mặt đường như những mảnh bản đồ cũ.

"Chị làm xong dự án rồi à?" Minh hỏi.

Câu hỏi đời thường đến mức Linh suýt bật cười.

"Xong. Giao lúc bảy giờ. Hơn bảy giờ. Khách hàng reply ngay lập tức nói cần chỉnh thêm một chỗ nhỏ." Cô ngừng. "Chỗ nhỏ mà mất thêm hai mươi lăm phút."

"Thường vậy không?"

"Luôn luôn. Nhưng tôi vẫn nghĩ lần này sẽ khác." Cô nhìn lên trần xe. "Tôi là người lạc quan thiếu cơ sở."

Minh khẽ cười. Không phải cười to — chỉ là cái cách khóe miệng anh thay đổi một chút, Linh thấy qua phản chiếu mờ trên kính.

"Anh ổn không?" Linh hỏi. Rồi thấy câu hỏi kỳ. "Ý tôi là — anh đứng ngoài mưa bao lâu vậy?"

"Không lâu."

"Định đi đâu?"

"Mua bún ốc." Anh nói. Thẳng thắn không cần suy nghĩ. "Có hàng quen gần đó."

Linh im một giây.

"Tôi làm hỏng kế hoạch bún ốc của anh rồi."

"Chưa chắc." Anh nói. "Chị xuống xong tôi vẫn có thể đi được."

"Mưa vẫn đang..."

"Tôi có ô."

Linh nhìn cái ô xếp gọn anh đang cầm. Đúng. Anh có ô từ đầu. Trong khi cô đứng chắn mưa bằng cách kiễng chân lên như thể cao thêm năm phân là giải pháp.

"Anh chuẩn bị gì cũng kỹ nhỉ."

"Hà Nội tháng mười," anh nói, như giải thích một định lý. "Mưa là chắc chắn."

"Tôi sống ở đây hai mươi mốt năm mà vẫn không nhớ mang ô."

"Tôi biết."

Linh quay sang. "Anh biết?"

"Lần đầu gặp chị — chị ướt hết. Lần ở quán hôm tháng trước — chị chạy vào trú nhờ mái hiên. Hôm nay —" Anh không cần nói tiếp.

"Anh đang lập hồ sơ về tôi à?"

"Quan sát thôi."

"Khác nhau gì?"

"Hồ sơ thì có mục đích," anh nói. "Quan sát thì chỉ là thấy."

Linh không có câu gì để đáp lại điều đó. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, phố xá qua nhanh, một hiệu sách còn sáng đèn muộn, một cặp đôi dắt nhau dưới ô chung.

GPS báo rẽ trái.

"Đầu ngõ à?" bác tài hỏi.

"Vâng," Linh nói.

Xe chậm lại. Ánh đèn vàng của cột điện đầu ngõ hắt vào trong xe — loại ánh sáng cũ kỹ mà Hà Nội vẫn giữ ở những ngõ như thế này, không trắng lạnh mà vàng ấm, nhìn cái gì cũng có vẻ cũ hơn và thân hơn một chút.

Xe dừng.

Không ai mở cửa.

Bác tài liếc gương chiếu hậu một cái. Không nói gì.

Mưa vẫn rơi, nhẹ hơn nhiều rồi, chỉ còn tiếng lách tách trên mái xe nghe như ai đó đang gõ nhẹ vào bàn.

"Cảm ơn anh," Linh nói. "Chuyện lúc nãy. Anh không hỏi thêm."

Minh nhìn cô.

"Chị chưa sẵn sàng kể thì hỏi thêm làm gì."

"Vậy giờ anh có muốn hỏi không?"

Anh suy nghĩ một lúc — không phải kiểu suy nghĩ để tìm câu trả lời hay, mà kiểu thật sự cân nhắc.

"Có," anh nói. "Nhưng không phải tối nay."

Linh gật đầu. Chậm.

"Được."

Cô kéo cửa. Bước ra. Mưa lúc này chỉ còn là hơi ẩm nhiều hơn là giọt — loại mưa mà người ta hay bước ra mà không cần ô rồi sau đó không hiểu sao lại ướt.

Cô quay lại, cúi người nhìn vào trong xe.

"Anh đi ăn bún ốc ngon nhé."

Minh giơ ô lên một chút — không phải vẫy, chỉ là kiểu gật đầu bằng tay.

Linh thẳng người lên. Bước vào ngõ.

Đi được mấy bước, cô nghe tiếng xe lăn bánh. Nhưng không nhanh — từ từ, như bác tài cũng không vội.

Linh không ngoái lại.

Nhưng cô nghĩ đến bốn chữ anh nói trong xe, đơn giản đến mức không có chỗ nào để không tin: Tôi hiểu cảm giác đó.

Không hứa hẹn. Không an ủi.

Chỉ là cũng đã từng ngồi ở chỗ đó.

Đủ rồi.

Ngõ tối, lá ướt dưới chân, mùi ẩm của tường gạch cũ sau mưa. Linh vừa đi vừa tự nhủ là mình sẽ nhớ mang ô ngày mai.

Chắc là sẽ quên.

Nhưng tối nay thì thôi, không cần nghĩ đến ngày mai.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →