🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bảy giờ rưỡi tối.

Linh bước ra khỏi tòa nhà văn phòng trên phố Lý Thường Kiệt, ngón tay vẫn còn mỏi từ ba tiếng cuối cùng gõ liên tục. Dự án pitching cho chuỗi khách sạn — mười hai trang copy, deadline lúc sáu giờ, nộp lúc sáu giờ bảy phút vì file xuất lỗi lần đầu. Không phải lần đầu tiên cô suýt không kịp, nhưng lần nào cũng tim đập như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Mưa.

Tất nhiên là mưa.

Linh đứng dưới mái hiên, nhìn vỉa hè đã ướt loang. Không phải mưa lớn — mưa Hà Nội tháng Mười kiểu này, nhẹ mà dai, như không có ý định dừng. Mấy chiếc lá ngân hạnh bám trên rãnh nước, vàng và ướt.

Cô mở app gọi xe, nhìn bản đồ: tám phút. Tốt. Có thể chịu được tám phút đứng đây.

Rồi cô nhìn qua đường.

Và thấy Minh.

Anh đứng ở vỉa hè phía đối diện, tay trái cầm ô đen — không mở, chỉ cầm. Đầu không đội nón. Áo khoác mỏng màu xám, loại mặc đi làm. Đứng nhìn về phía cô.

Linh chớp mắt một cái.

Vẫn là Minh.

Không có tòa nhà nào ở phía bên đó để anh có lý do dừng lại. Một tiệm tạp hóa đã đóng cửa, một quán bún đã hạ biển. Chỉ có vỉa hè và cây và mưa. Và Minh, đứng dưới gốc cây nhãn già như đã đứng đó một lúc, đủ lâu để cô nhận ra anh không mới đến.

Hai người nhìn nhau qua một làn xe cộ thưa dần.

Anh không đi lại. Chỉ đứng.

Linh nhìn xuống điện thoại — taxi vẫn bảy phút. Rồi cô nhìn lại phía bên kia.

Anh vẫn ở đó.

Cô thở một cái. Bước xuống vỉa hè. Chờ xe máy đi qua. Băng qua đường.

Bước lên vỉa hè bên kia. Đứng trước anh. Mưa rơi trên cả hai, nhẹ như sương nhưng đủ để tóc cô bắt đầu dính vào trán.

"Anh đứng đây làm gì?"

Minh nhìn cô. Không có vẻ gì là ngạc nhiên khi bị hỏi.

"Đợi chị."

Linh mở miệng. Rồi đóng lại.

"Sao biết tôi ở đây?"

"Không biết." Anh dừng một chút. "Đoán."

"Đoán." Cô lặp lại từ đó, giọng không ra hỏi cũng không ra khẳng định. "Hà Nội bao nhiêu tòa nhà văn phòng mà anh đứng đây đoán?"

"Chị hay nhắc phố này." Minh nhún vai nhẹ. "Lần trước nói dự án gần Nhà Hát Lớn. Tòa nhà này nhìn hợp."

"Nhìn hợp," Linh nhai lại hai chữ đó, giọng như người không tin vào tai mình. "Kiến trúc sư đoán địa điểm theo kiểu nhìn hợp."

"Đúng nghề."

Cô nhìn anh. Anh không cười — nhưng có cái gì đó ở khóe miệng đang cố không cười.

Mưa vẫn rơi. Sợi mưa mỏng, gần như không nhìn thấy trong bóng tối đường phố, chỉ cảm được khi chạm lên mặt.

"Anh đứng đây bao lâu rồi?"

"Không lâu."

"Bao nhiêu là không lâu?"

Anh im lặng một nhịp. "Nửa tiếng."

Linh nhìn anh. "Nửa tiếng là không lâu với anh à?"

"Mưa vừa."

Cô không biết nói gì thêm. Điện thoại cô rung — thông báo taxi đang đến, còn ba phút. Cô nhìn xuống màn hình rồi nhìn lên.

"Anh không cần đứng ngoài mưa nửa tiếng để gặp tôi. Anh có thể nhắn."

"Biết." Minh nhìn thẳng. "Nhưng chị hay không đọc tin nhắn."

Linh định phản bác. Rồi nhớ lại: tuần trước anh nhắn hỏi cô có thấy cái app đặt đồ ăn nào dùng được không, cô đọc rồi mở tab khác tra cứu rồi quên mất rồi ngủ quên. Tin nhắn đó vẫn chưa được trả lời.

"Đó là một trường hợp đặc biệt."

"Ba tuần trước cũng vậy."

Cô im lặng.

Ba tuần. Anh đang nhắc đến ba tuần cô không ghé quán Góc vào thứ Ba. Ba tuần cô tự nhủ là vì bận, vì dự án, vì thứ Ba nào cũng có lịch, dù thực ra thứ Ba tuần thứ hai cô ngồi ở nhà xem phim đến mười một giờ và không làm gì cả.

Anh không hỏi. Chỉ nhắc. Hai chữ "ba tuần" đặt xuống nhẹ như đặt một tách cà phê, không đòi giải thích.

Đèn vàng của chiếc taxi hiện ra cuối phố.

"Taxi tôi đến rồi." Linh quay đầu nhìn theo rồi quay lại. "Anh... anh về đâu?"

"Chưa biết."

"Anh đứng ngoài mưa nửa tiếng để đoán chỗ tôi làm việc, và chưa biết mình về đâu?"

"Đúng."

Cô nhìn anh. Anh nhìn lại cô, bình thản như đang đứng trong phòng khách chứ không phải giữa phố đêm mưa.

Taxi dừng lại bên lề. Cửa xe chớp đèn xi nhan.

Linh thở ra.

"Lên xe."

Minh không hỏi lại. Không dừng để cân nhắc ra mặt. Chỉ gật đầu nhẹ, bước theo cô ra phía xe.

Anh mở cửa để cô vào trước. Rồi anh ngồi vào ghế bên cạnh, chiếc ô vẫn chưa mở, gập lại đặt dọc ở giữa.

Cô khai địa chỉ với tài xế. Xe lăn bánh.

Trong xe mùi nước hoa cây thông nhạt, nhạc radio đang phát một bài gì đó cô không nhận ra. Bên ngoài cửa kính, phố Hà Nội trôi qua — vàng đèn đường, biển hiệu, những người đi xe máy mặc áo mưa màu xanh.

Minh không nói gì.

Linh nhìn ra cửa sổ.

Hai người ngồi im như thế qua hai ngã tư.

Rồi Linh hỏi, giọng nhỏ hơn bình thường một chút: "Tóc anh ướt hết rồi đó."

Anh đưa tay lên, chạm vào tóc. "Ừ."

"Sao không mở ô?"

Minh nhìn xuống chiếc ô đang kẹp dọc giữa hai ghế. "Quên."

"Anh cầm ô nửa tiếng mà quên mở ô."

"Ừ."

Linh nhìn anh. Không hiểu tại sao điều đó lại buồn cười đến mức cô phải quay mặt đi, giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa vẫn rơi. Ánh đèn đường loang dài trên mặt đường ướt như những sợi vàng bị kéo dài ra.

Xe quẹo vào một ngõ nhỏ gần Tây Hồ.

Linh nhìn thẳng lên trần xe. Trên đó không có gì đặc biệt — một cái gương chiếu hậu, vài vết ố cũ. Nhưng nhìn vào đó thì không phải nhìn vào Minh, mà không nhìn vào Minh thì cô dễ thở hơn một chút.

Anh đoán đúng tòa nhà. Đứng đợi nửa tiếng trong mưa. Không nhắn tin, không gọi điện. Chỉ đứng.

Không ai làm vậy.

Cô không biết điều đó đáng sợ hay không. Nhưng cô biết nó không giống bất cứ thứ gì cô từng quen.

Taxi dừng lại.

Tài xế quay lại: "Tới rồi ạ."

Linh nhìn ra ngoài — cổng ngõ nhà cô. Mưa vẫn lất phất.

Cô không xuống ngay.

Nhìn sang Minh.

"Anh về đâu thật sự?"

Anh nhìn cô. Một giây. Hai giây.

"Chưa biết," anh nói lại, giọng không khác lúc trước. "Nhưng không gấp."

Linh nhìn anh thêm một nhịp nữa. Rồi cô quay sang tài xế:

"Anh ơi, cho tôi xuống đây. Còn anh này đi tiếp — anh ơi, anh muốn đi đâu thì nói tài xế nha."

Cô mở cửa bước xuống. Đứng trên vỉa hè, nhìn vào trong xe.

Minh nhìn ra, ánh mắt không rõ ràng trong bóng tối xe.

"Cảm ơn chị."

"Cảm ơn gì?"

Anh suy nghĩ một chút. "Không biết nữa."

Cô đứng đó một giây — mưa rơi lên vai áo, lên tóc.

Rồi cô đóng cửa xe lại.

Taxi lăn bánh, đèn đỏ nhỏ dần ở cuối ngõ. Linh nhìn theo cho đến khi xe khuất sau khúc quanh.

Cô đứng dưới mưa thêm mười lăm giây nữa — không vì lý do gì, chỉ đứng.

Rồi cô bước vào ngõ, tay còn cầm điện thoại chưa cất, trong đầu đang cố không nghĩ đến chiếc ô gập lại chưa bao giờ được mở.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →