🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán Góc vẫn như cũ.

Đó là điều đầu tiên Linh nghĩ khi bước qua cánh cửa kính mờ sương vào sáng thứ Bảy. Ánh đèn vàng ấm chảy từ bóng đèn Edison trên trần. Mùi cà phê rang và chút gỗ ẩm. Nhạc jazz nhẹ ai đó bật từ loa nhỏ góc bếp — bài gì đó không có lời, tiếng trumpet đủng đỉnh như người không có việc gì làm.

Không phải thứ Ba. Linh tự nhiên nghĩ vậy, rồi tự thấy mình buồn cười. Thứ Ba hay thứ Bảy thì liên quan gì.

Cô kéo ghế ngồi vào bàn quen — bàn góc trái, cạnh cửa sổ nhìn ra ngõ. Đặt laptop xuống. Móc tai nghe ra bỏ vào túi thay vì đeo vào — thói quen mới hình thành từ lúc nào không biết.

"Chị Linh! Lâu không thấy."

Linh ngước lên. Thảo — nhân viên hay mặc tạp dề xanh rêu, tóc buộc cao — đang lau bàn kế bên với vẻ mặt vui thật sự chứ không phải vui kiểu phục vụ.

"Ừ. Ba tuần à?"

"Hơn á. Chị uống gì? Cà phê trứng không?"

"Cà phê trứng." Linh gật. "Ít ngọt."

Thảo ghi xuống rồi không đi ngay. Cô đứng thêm một chút, kiểu người có chuyện muốn nói.

"Anh Minh vẫn hay ghé đấy chị. Sáng thứ Ba thứ Năm. Chị bận hả?"

Linh ngừng lại. Ngón tay đang mở nắp laptop dừng giữa chừng.

"Ừ," cô nói. "Bận."

"Anh ấy hay hỏi chị làm gì. Tụi em nói không biết."

"Thảo." Linh nhìn lên.

"Dạ?"

"Cà phê trứng ít ngọt."

Thảo hiểu ý, cười một cái rồi quay vào bếp.

Laptop mở ra. Linh nhìn vào màn hình.

Doc đang mở là bản thảo cho dự án mỹ phẩm — một chuỗi content ba tháng cho thương hiệu mới, deadline cuối tuần sau. Cô đã làm được sáu mươi phần trăm. Hôm nay chỉ cần viết thêm ba bài, kiểm tra tone, gửi bản nháp cho khách hàng.

Bình thường.

Linh bắt đầu gõ.

Cà phê trứng đến. Cái ly thủy tinh nhỏ, kem trứng vàng óng nổi trên mặt cà phê đen. Thảo đặt xuống không nói gì thêm — cô bé rõ ràng đã học được điều gì đó từ lần trước.

Linh uống một ngụm. Ngọt vừa, đắng vừa, mùi vani nhẹ.

Gõ tiếp.

Bên ngoài cửa sổ, ngõ nhỏ vắng. Thỉnh thoảng có người đạp xe qua, tiếng bánh xe lăn trên gạch cũ lộp cộp. Một bà mang giỏ đi chợ về, dừng lại nhìn vào quán rồi đi tiếp. Mấy cái chậu cây xanh trước cửa ai đó tưới từ sáng, còn ướt.

Linh gõ.

Ba tuần nay cô không đến đây. Không phải vì ghét — chỉ là không có lý do cụ thể để đến. Hải từng nói cô sống theo lý do cụ thể, không sống theo cảm giác. Lúc đó cô nghĩ Hải sai. Bây giờ cô không chắc lắm.

Nhưng nghĩ chuyện đó thì liên quan gì đến bài content mỹ phẩm này đâu.

Cô xóa dòng vừa gõ — sai tone — rồi viết lại.

Một tiếng trôi qua.

Linh không biết. Cô chỉ biết khi Thảo đến hỏi: "Chị uống thêm gì không?" và cô nhìn xuống thấy ly cà phê đã cạn từ lúc nào, đồng hồ góc màn hình hiện 10:47.

Cô đã làm việc được một tiếng không mở tab mạng xã hội.

Không kiểm tra điện thoại.

Không nhìn ra cửa sổ — hay có nhìn, nhưng không nhớ mình đã nhìn.

"Thêm nước cam," Linh nói. "Không đường."

Khi Thảo đi rồi, cô ngả lưng ra ghế, nhìn lên trần nhà. Bóng đèn Edison. Dây điện đan nhau. Góc trần có vết ố nước nhỏ hình đảo quốc nào đó.

Quán bình thường. Ánh sáng đó. Tiếng nhạc đó. Mùi đó.

Không có gì khác.

Không có ai ngồi cạnh bàn kế bên đọc sách kiến trúc. Không có người hay để cuốn sách úp mặt xuống khi Linh đến trễ mười lăm phút. Không ai hỏi "deadline hôm nay à?" bằng giọng không phán xét.

Quán vẫn ổn mà không có những thứ đó.

Linh biết vậy. Cô không phủ nhận điều đó.

Nước cam đến. Cô uống một ngụm, mở lại doc, tiếp tục gõ.

Mười một rưỡi, Linh save file, đóng laptop.

Ba bài xong. Bản nháp sẽ gửi chiều nay. Tuần sau còn phần chỉnh sửa nhưng phần nặng nhất đã qua.

Cô gọi Thảo tính tiền.

Trong lúc đợi, cô nhìn xung quanh quán. Giờ này đông hơn buổi sáng sớm — vài bàn sinh viên mở laptop, một đôi ngồi im đọc sách, bàn gần cửa có mấy người đang cười to chuyện gì đó. Bình thường. Đời thường Hà Nội mùa thu, trời bên ngoài bắt đầu흐리 mây nhẹ, chưa mưa nhưng có thể mưa.

Thảo mang hóa đơn ra.

Linh thanh toán, đeo ba lô lên, đứng dậy.

Cô đi về phía cửa.

Và rồi cô dừng lại.

Không phải dừng lại lâu. Chỉ một giây, hai giây. Cô nhìn về phía bàn góc phải — bàn cạnh kệ sách, chỗ ánh đèn hơi tối hơn, chỗ có cái ghế gỗ cao lưng mà Minh hay kéo ra ngồi ngược, kê tay lên lưng ghế đọc sách.

Bàn trống. Trên mặt bàn có một cuốn menu đặt ngay ngắn và cái gạt tàn không dùng.

Linh nhìn một giây.

Rồi đi ra.

Ngoài ngõ, gió thổi một cơn lá bay.

Linh kéo khóa áo lên. Cô đứng ở đầu ngõ một chút, nhìn vào con đường nhỏ trải lá vàng — không nhiều, nhưng đủ để biết mùa thu đang sang đỉnh của nó trước khi lạnh thật sự kéo đến.

Điện thoại rung. Khách hàng nhắn tin hỏi bản nháp.

"Chiều nay em gửi ạ," Linh nhắn lại.

Cô bước đi. Dép sandal gõ nhẹ trên vỉa hè gạch. Hai tay thọc túi áo.

Thứ Hai có cuộc họp online lúc chín giờ. Thứ Ba còn hai bài cần xong trước trưa. Tuần sau deadline mỹ phẩm, tuần sau nữa một dự án mới vừa hỏi — công ty công nghệ, cần content cho app ra mắt tháng Mười Hai.

Bình thường. Nhịp sống bình thường.

Linh đi bộ ra phía đường lớn, luồn qua mấy xe máy đậu lộn xộn đầu ngõ. Gió lại thổi. Cô nheo mắt.

Quán Góc vẫn ở đó sau lưng cô. Ánh đèn vàng trong cửa kính. Mùi cà phê chắc vẫn còn bay ra ngoài dù cô đã đi khá xa.

Cô không quay lại nhìn.

Không phải vì không muốn.

Chỉ là — cũng không cần thiết lắm.

Hay vậy.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →