🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba tuần.

Linh không đếm. Cô chỉ nhận ra khi Hoa hỏi, giữa buổi chiều thứ Năm khi hai đứa ngồi ăn bún ốc ở cái quán bé tẹo trên phố Lý Quốc Sư.

"Sao lâu không nhắc anh kiến trúc sư đó?"

Linh gắp miếng ốc, nhìn vào bát. "Chỉ là người quen quán thôi."

Hoa húp một ngụm nước dùng. "Ừ, tao biết."

Cái giọng "ừ, tao biết" đó — Linh ghét nhất cái giọng đó. Không tranh luận, không chất vấn. Chỉ là ừ, tao biết. Nghe như người ta đã kết luận xong hết rồi mà không thèm nói ra.

"Cái gì mà tao biết?"

"Thì tao biết." Hoa chấm mực vào bát tương. "Ăn đi nguội."

Linh ăn. Không hỏi thêm. Vì hỏi thêm thì lại phải nghe thêm, mà nghe thêm thì lại phải suy nghĩ thêm, mà suy nghĩ thêm thì — thôi.

Ba tuần không phải là cố tình.

Deadline đầu tiên là cho cái brand mỹ phẩm — viết bộ content ra mắt sản phẩm mới, giao thứ Sáu. Xong. Rồi đến cái agency cần script cho video TikTok, năm đoạn, giao thứ Hai tuần sau. Xong. Rồi lại một deadline nữa, một client nữa, một brief dài dòng nữa với ghi chú "cần tone vui tươi trẻ trung Gen Z nhưng cũng sang trọng" — cái loại brief mà đọc xong chỉ muốn đóng máy tính lại đi ngủ.

Cô làm việc ở nhà. Ngồi ở bàn, mở cửa sổ cho có gió, pha cà phê tự túc. Đôi khi ra cái quán trên phố Hàng Bông — bàn rộng hơn, wifi ổn định hơn, nhân viên không hỏi han. Yên.

Không phải không vui. Chỉ là — Linh không biết dùng từ gì khác — bình thường. Đây là nhịp sống của cô trước khi quen cái quán Góc. Trước khi quen cái thói quen thứ Ba. Trước khi có người ngồi bàn bên cạnh đọc sách buổi sáng và không cần nói gì nhiều mà cũng không thấy im lặng là ngại ngùng.

Cô ngồi ở quán Hàng Bông. Cà phê ổn. Wifi ổn. Cô gõ xong một đoạn copy, đọc lại, sửa, gửi đi. Mọi thứ vẫn chạy.

Chỉ là nhạt hơn mình nghĩ.

Chiều thứ Tư tuần thứ hai, Linh ra ngoài mua đồ ăn tối. Siêu thị nhỏ cách nhà mười lăm phút đi bộ, lối quen. Cô đi ngang qua đầu ngõ dẫn về phía quán Góc.

Chân cô rẽ sang đường khác.

Không phải cố tình. Không phải tránh né. Chỉ là — tự nhiên rẽ. Như thể chân đã quyết định trước khi đầu kịp suy nghĩ. Giống kiểu phản xạ ngược: trước đây phản xạ là rẽ vào ngõ đó, bây giờ phản xạ mới là đừng rẽ vào ngõ đó.

Cô mua cái hộp cơm bò hầm về nhà, ăn một mình trước màn hình, xem tập tiếp theo của cái series phim Hàn mà cô đã bỏ dở từ tháng trước.

Bình thường.

Tin nhắn của Minh vẫn nằm yên trong điện thoại.

Hôm nay không đến quán à?

Bận.

OK.

Ba chữ. Hai chữ. Hai chữ. Xong.

Linh không nhắn thêm. Minh cũng không. Không có gì phải nhắn thêm — họ không phải bạn bè thân, không hẹn nhau, không có gì ràng buộc. Chỉ là hai người hay ngồi cùng quán vào thứ Ba.

Không phải bạn bè. Chỉ là quen quán.

Cô gõ điều đó vào đầu như gõ phím xác nhận. Quen quán. Quen quán. Quen quán.

Thứ Ba tuần thứ hai cô cũng không đến. Thứ Ba tuần thứ ba cô cũng không đến. Không ai nhắn gì nữa.

"Mày có nhớ hồi hay ngồi đó không?" Hoa hỏi, vẫn với bát bún ốc, vẫn với cái giọng thản nhiên không thua gì bình nhông.

"Thì nhớ." Linh chấm mực. "Quán đó cà phê trứng ngon."

"Ừ. Chỉ vì cà phê trứng thôi."

"Hoa."

"Gì?"

"Mày đang làm cái gì đó với giọng đó."

Hoa ngước nhìn, mặt vô tư hoàn toàn. "Tao đang ăn bún ốc."

Linh thở ra. Đặt đũa xuống. "Tao không cần ai phân tích tao. Tao ổn."

"Tao biết mày ổn." Hoa gật đầu. "Mày lúc nào cũng ổn. Đó là vấn đề."

Im lặng một cái rất ngắn.

"Ý mày là gì?"

Hoa nhún vai. "Hải cũng nói mày ổn. Mày chia tay Hải cũng ổn. Mày quen ai xong không hợp cũng ổn. Mày làm việc một mình cả tháng cũng ổn." Cô nhìn thẳng vào Linh. "Mày ổn quá. Chán không?"

Linh không trả lời ngay.

Ngoài cửa, Hà Nội chiều thứ Năm đang chuyển sang tối, cái tối vàng ươm của mùa thu trước khi bóng đèn đường bật lên. Tiếng xe rì rầm. Một chiếc lá vàng bay ngang qua cửa — Linh nhìn thấy rõ, một cái lá vàng thật sự, không phải lá plastic trang trí — rồi biến mất vào dòng người.

"Không chán," cô nói. Rồi thêm nhỏ hơn: "Chỉ là nhạt."

Hoa không nói gì. Lần này không có câu "ừ, tao biết." Chỉ là gật đầu rất khẽ, rồi cúi xuống ăn tiếp.

Đôi khi người bạn thân không cần giải quyết gì hết. Chỉ cần ngồi đó, ăn bún ốc cùng nhau, và để câu nói của mày treo lơ lửng trong không khí cho đến khi nó tự chìm xuống.

Tối về, Linh ngồi ở bàn, mở file document, nhìn bản copy đang viết dở cho client mới.

Tone: ấm áp, gần gũi, như người bạn đang nói chuyện.

Cô gõ một câu. Xóa. Gõ lại. Xóa. Gõ câu khác. Đọc lại — ổn, về mặt kỹ thuật là ổn, đủ tiêu chí, client sẽ duyệt.

Nhưng nhạt.

Cô đóng máy tính lại lúc mười giờ đêm, sớm hơn mọi khi. Nằm xuống giường, nhìn lên trần. Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu lất phất — cái loại mưa thu Hà Nội không ầm ào, chỉ rỉ rả đủ để nghe thấy khi im lặng.

Linh nghe thấy.

Ba tuần. Không phải là lâu. Không phải là ngắn. Chỉ là đủ để nhận ra rằng cô đã quen với một thứ gì đó mà bây giờ vắng đi, và cô đang giả vờ cái khoảng vắng đó không có mặt bằng cách gọi nó là bình thường.

Điện thoại nằm yên trên đầu giường.

Cô không nhắn gì. Minh cũng không.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rỉ rả. Linh nhắm mắt lại, nghĩ đến cà phê trứng, đến bàn gỗ cũ góc quán, đến tiếng lật trang sách, đến câu "mưa xuống rồi kìa" nói nhẹ tênh như thể chỉ đang thông báo thời tiết.

Chỉ là người quen quán thôi.

Cô không biết mình đang thuyết phục Hoa hay thuyết phục chính mình.

Thôi ngủ đi. Còn deadline sáng mai.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →