🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Ba, Linh nằm nhìn trần nhà.

Trần nhà có một vết ố nước hình con ếch mà cô đã nhìn suốt hai năm ở căn phòng trọ này. Hôm nay con ếch trông hơi giống Minh. Điều đó không có nghĩa gì. Cô không nghĩ về Minh.

Điện thoại rung.

Hôm nay không đến quán à?

Linh nhìn tin nhắn khoảng mười lăm giây. Rồi gõ: "Bận."

Gửi đi trước khi kịp nghĩ thêm.

Minh nhắn lại sau ba mươi giây. "OK."

Chỉ vậy. Không hỏi thêm. Không có dấu chấm than, không có dấu hỏi thứ hai. Chỉ "OK" và im lặng.

Linh đặt điện thoại xuống bụng. Nhìn lại trần nhà. Con ếch vẫn ở đó. Cô không bận. Cô có deadline vào thứ Sáu nhưng outline đã xong từ tối qua. Lý do cô không đến quán Góc sáng nay không phải là công việc.

Lý do là cô ngồi trên xe buýt hôm qua, nhìn qua cửa sổ, và nhận ra mình đang tính xem hôm nay Minh có gọi cà phê gì không.

Chỉ vậy thôi. Một suy nghĩ nhỏ, vô hại. Nhưng cô đã nhận ra — và điều đó làm cô bất an theo cái cách mà cô không muốn bất an.

Cô mở máy tính. Gõ được hai đoạn copy cho khách hàng bán nệm. Xóa một đoạn. Gõ lại. Uống cà phê pha sẵn, nguội, đắng hơn cần thiết.

Ổn. Như vậy là ổn.

Thứ Năm cũng không đến.

Sáng thứ Năm Hà Nội mưa nhỏ, kiểu mưa mùa thu không hẳn là mưa mà như sương nhưng ướt áo — loại mưa mà người ta hay nói "trời âm ẩm" rồi thở dài. Linh ngồi làm việc ở nhà, cửa sổ mở một khe. Mùi đất ướt từ cái chậu cây héo ngoài ban công bay vào.

Mười giờ. Mười một giờ. Mười hai giờ.

Không có tin nhắn.

Lần trước Minh nhắn lúc mười giờ. Hôm nay không. Linh tự nhủ đó là điều tốt. Tự nhủ thêm một lần nữa cho chắc. Minh là người điềm tĩnh, không vồn vã — đó là thứ cô nghĩ cô thích ở anh. Không, thứ cô quan sát ở anh. Thích là từ khác.

Cô nhìn điện thoại.

Màn hình tối.

Cô nhìn nó đủ lâu để màn hình sáng lại tự động — rồi tối đi lần nữa.

"Tốt," cô nói thành tiếng với con ếch trên trần nhà. "Đây là lựa chọn đúng."

Con ếch không phản đối. Nhưng nó cũng không đồng ý.

Buổi chiều cô gọi video cho Thanh — bạn từ hồi đại học, giờ ở Sài Gòn làm marketing cho một brand mỹ phẩm.

"Mày trông tệ," Thanh nói ngay khi màn hình kết nối.

"Cảm ơn. Tao đang làm việc."

"Mày đang nằm."

"Tao đang nằm và làm việc. Đa nhiệm."

Thanh nhìn cô qua màn hình với cái nhìn mà mười năm bạn bè đã mài cô nhận ra ngay: tao biết mày đang không ổn nhưng tao sẽ hỏi nhẹ thôi.

"Dạo này có gì không?"

"Không có gì."

"Ừ."

Linh nhìn góc màn hình, chỗ có icon pin đang cạn. "Tao quen một người."

"Ồ."

"Không phải quen theo kiểu đó. Chỉ là hay ngồi cùng quán cà phê."

"Ừ huh."

"Anh ta là kiến trúc sư. Mới từ Đà Nẵng lên. Đọc sách buổi sáng."

"Nghe hay đấy."

"Không có gì hay. Chỉ là người quen bình thường."

Thanh im một giây. "Thế sao mày kể?"

Linh không trả lời ngay. Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng nhưng nước vẫn nhỏ từ mái tôn xuống ống nước, đều đặn, nhịp nhàng như ai đó gõ ngón tay.

"Tao không biết," cô nói thật.

"Thì đó."

"Thì đó cái gì?"

"Thì đó là mày đang nghĩ về người ta." Thanh nói nhẹ nhàng, không có vẻ thắng cuộc. "Không phải tội lỗi gì đâu, Linh."

"Tao biết."

"Hải cũng đã hơn tám tháng rồi."

"Tao biết." Cô nói lại, lần này ngắn hơn.

"Ừ." Thanh không nói thêm.

Họ ngồi yên với nhau thêm vài phút — Linh nhìn trần nhà, Thanh uống cái gì đó có màu xanh trong chiếc ly cao. Sài Gòn sau lưng Thanh ồn hơn Hà Nội, xe cộ và tiếng còi vọng vào mic.

Sau cùng Linh nói: "Thứ Năm tuần sau tao nghĩ tao sẽ đến quán lại."

"Ừ," Thanh nói, giọng không hề ngạc nhiên.

"Vì tao có họp online lúc tám giờ, quán nhà ồn. Không phải vì lý do khác."

"Dĩ nhiên rồi."

"Đừng có cái mặt đó."

"Tao đang uống sinh tố. Tao không có mặt gì hết."

Tối thứ Năm, Linh mở Instagram, lướt không mục đích, rồi vô tình bấm vào trang cá nhân của Minh.

Anh không post nhiều. Vài tấm ảnh góc phố Hà Nội — chụp từ dưới lên, góc kỳ lạ, hay để ý những thứ người ta bước qua mà không nhìn. Cái hàng rào gỉ sét có hoa giấy leo. Bậc thềm đá bào mòn trước một cửa hiệu sửa đồng hồ. Bóng cây long não đổ xuống mặt đường ướt sau mưa.

Post gần nhất: hôm nay, ba giờ chiều.

Góc ban công của quán Góc — Linh nhận ra ngay cái chậu cây si già cô hay nhìn khi buồn. Chụp từ trong ra ngoài. Trời xám, đường ngõ vắng, một chiếc xe đạp cũ dựng nghiêng.

Không có caption. Chỉ có hashtag: #hanoi #mưa.

Linh nhìn tấm ảnh hồi lâu.

Anh vẫn đến quán. Một mình. Ngồi ban công. Chụp ảnh mưa.

Cô thoát ra. Tắt điện thoại. Nằm xuống.

Con ếch trên trần nhà nhìn cô với vẻ trung lập hoàn toàn của một con ếch ố nước.

"Thứ Năm tuần sau," cô nói với nó. "Vì họp online. Không phải vì lý do khác."

Con ếch không bình luận.

Linh tắt đèn. Ngoài cửa sổ, Hà Nội mùa thu bắt đầu lạnh thêm một chút so với tuần trước — cái lạnh chậm, không ồn ào, kiểu lạnh mà người ta chỉ nhận ra khi đã ngủ rồi tự nhiên kéo chăn lên mà không biết từ khi nào.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →