🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Năm. Quán Góc vắng hơn bình thường vì mưa lất phất từ sáng.

Linh đến lúc chín giờ mười lăm, áo khoác còn ướt ở vai. Minh đã ngồi ở góc quen, cuốn sách mở trên bàn, ly cà phê đen mới rót chưa chạm môi. Cái bàn gỗ nhỏ này, hai cái ghế mây, một ổ cắm điện gần cột — giờ thành quen đến mức Linh không nghĩ gì khi kéo ghế ngồi xuống.

"Mưa," cô nói.

"Ừ."

"Câu đó không phải để báo thời tiết. Câu đó là lời giải thích vì sao tóc tôi trông như vừa qua chiến trường."

Minh nhìn lên. "Trông bình thường."

"Anh nói vậy để an ủi hay anh thật sự không thấy gì khác lạ?"

"Hai điều đó không loại trừ nhau."

Linh mở máy tính, thở dài theo kiểu người không thật sự thở dài vì mệt mà vì thói quen. Ngoài cửa sổ, ngõ nhỏ ướt mưa, mấy chiếc lá vàng dán xuống mặt đường. Bà chủ quán mang ra ly cà phê sữa không ai gọi — vì bà đã nhớ.

Linh làm việc được hai mươi phút. Không phải hai mươi phút liên tục — cô viết một câu, xóa, viết lại, mở tab khác, đóng lại, viết tiếp. Khách hàng cần bài cho chiến dịch mùa đông, nhưng Linh đang không cảm được mùa đông. Mùa đông cần cảm giác nhớ nhà, cần sự ấm áp đặt cạnh cái lạnh. Cô gõ: Mùa đông là khi bạn cần ai đó ở bên— rồi xóa luôn vì nghe sến.

Điện thoại Minh rung.

Không phải tin nhắn. Cuộc gọi. Anh nhìn xuống màn hình — chỉ một giây — nhưng Linh ngồi đủ gần để thấy cái gì đó thoáng qua mặt anh. Không hẳn là ngạc nhiên. Gần với... không chuẩn bị.

"Tôi ra ngoài nghe máy chút."

Anh đứng dậy, đi về phía ban công nhỏ sau quán — nơi người ta hay để mấy chậu cây và một cái ghế nhựa không ai ngồi. Cánh cửa kính khép lại.

Linh nhìn theo lưng anh. Rồi nhìn xuống màn hình máy tính.

Mùa đông là khi—

Cô xóa luôn cả đoạn.

Bên ngoài ban công, Minh đứng quay lưng vào phòng. Dáng anh không cứng, không bồn chồn — chỉ đứng, điện thoại áp vào tai. Linh không cố nhìn. Cô mở tài liệu brief của khách, đọc lại brief lần ba dù đã thuộc.

Sản phẩm: áo khoác. Thông điệp: ấm áp. Đối tượng: 25–35 tuổi, thành thị.

Cô gõ: Có những mùa đông bạn không cần giải thích gì thêm.

Nghe được hơn. Cô để đó.

Tám phút.

Linh biết vì cô đã liếc đồng hồ góc màn hình lúc Minh bước ra, và liếc lại lúc anh bước vào. Không phải vì lo. Không phải vì tò mò. Hoàn toàn ngẫu nhiên.

Minh ngồi xuống. Đặt điện thoại mặt úp trên bàn. Mở sách.

Linh chờ ba giây.

Anh không nói gì.

Cô chờ thêm. Tiếp tục gõ. Bên ngoài mưa nhỏ xuống, gõ đều vào mái tôn nhà bên. Bà chủ quán đang lau quầy, radio nhỏ phát bài gì đó Linh không nhận ra.

Rồi cô để ý Minh cầm ly cà phê — phần còn lại từ sáng, đã nguội — và uống một hơi hết sạch.

Linh nhìn cái ly rỗng.

Trong ba tuần ngồi cùng bàn, cô chưa bao giờ thấy anh làm vậy. Minh uống cà phê như đọc sách — từng ngụm nhỏ, không vội, thường để nguội mà vẫn uống chậm. Cái ly rỗng bây giờ trên bàn trông có gì đó... khác.

Cô không hỏi.

Điều này cô tự hào. Linh hay hỏi những thứ không nên hỏi và không hỏi những thứ đáng hỏi — nhưng lần này cô chọn đúng. Cô gõ tiếp. Minh lật trang sách.

Họ ngồi thêm một tiếng rưỡi. Linh xong bản thảo đầu, gửi cho khách, uống hết cà phê sữa. Minh đọc xong chương sách, đặt bookmark, nhìn ra cửa sổ một lúc.

"Mưa nhỏ lại rồi," anh nói.

"Ừ."

"Về được rồi đấy."

"Anh về à?"

"Chiều có họp." Anh đứng dậy, mặc áo khoác. "Cô về chưa?"

"Tôi ngồi thêm tí. Còn việc."

Không hoàn toàn thật. Nhưng cũng không hoàn toàn là nói dối.

Minh gật đầu. Đặt tiền xuống bàn — phần của anh, chính xác đến từng nghìn, như mọi lần. "Thứ Sáu cô có đến không?"

"Chưa biết. Có thể."

"Ừ." Anh đi.

Linh nhìn xuống màn hình máy tính. Tài liệu brief của khách đang mở. Cô đọc lại câu vừa viết: Có những mùa đông bạn không cần giải thích gì thêm.

Cô xóa nó đi.

Về đến nhà lúc bốn giờ chiều, Linh pha mì tôm rồi không ăn, nằm trên sofa nhìn trần. Căn phòng thuê ở ngõ Trúc Lạc, tám mét vuông nếu tính cả chỗ để xe đạp, cửa sổ nhìn ra bức tường nhà hàng xóm. Mưa đã tạnh nhưng mái hiên vẫn nhỏ giọt đều đặn.

Cô không biết mình đang không vui.

Đây là điều kỳ lạ — không phải cảm giác buồn rõ ràng, có nguyên nhân cụ thể, có thể giải thích được cho người khác nghe. Chỉ là một cái gì đó nhẹ, giống như khi ra khỏi rạp phim mà bộ phim kết thúc không như kỳ vọng — không tệ, chỉ là... không như kỳ vọng.

Nhưng cô kỳ vọng điều gì? Minh có nghĩa vụ gì phải kể với cô về cuộc điện thoại đó?

Không. Hoàn toàn không.

Họ ngồi cùng bàn vì quán vắng và ổ cắm điện chỉ có một chỗ. Anh thỉnh thoảng đưa cô về. Họ trao đổi vài câu về sách, về thời tiết, về cái ổ cắm điện bị lỏng. Không có hợp đồng nào yêu cầu giải trình về cuộc điện thoại riêng tư của bất kỳ ai.

Linh ngồi dậy, mở laptop, định làm việc.

Màn hình sáng lên. Cô ngồi nhìn con trỏ nhấp nháy.

Người gọi điện là ai, cô không biết và không hỏi. Nhưng cô nhớ cái thoáng trên mặt Minh khi nhìn xuống màn hình — không phải vui, không hẳn là khó chịu, chỉ là cái gì đó cũ, đã cất đi từ lâu, bỗng nhiên xuất hiện lại.

Cô nhớ cái ly cà phê uống một hơi.

Thôi,* cô tự bảo, *không phải chuyện của mình.

Đúng. Hoàn toàn đúng. Không có lý do hợp lý nào để quan tâm.

Cô mở file bản thảo, gõ lại câu đã xóa: Có những mùa đông bạn không cần giải thích gì thêm.

Lần này cô để nó ở đó.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →