Báo thức Linh đặt lúc 7h30.
Cô thức dậy đúng giờ, tắt chuông, nằm nhìn lên trần nhà.
Trần nhà không có gì đặc biệt — một vết ẩm nhỏ ở góc trái, bóng đèn cũ chưa thay, mảng vôi hơi ố vàng. Linh đã nhìn nó hàng trăm lần mà chưa bao giờ thực sự thấy. Sáng nay thì thấy.
7h45.
Cô ngồi dậy, pha cà phê. Nhìn cái cây nhỏ trên bàn — ba tuần trước còn khỏe, giờ có một lá hơi vàng. Tưới nước thêm hay bớt đây? Linh không biết trồng cây. Cô mua nó vì trông đẹp trong ảnh trên mạng.
8h15.
Túi đã chuẩn bị từ tối hôm qua. Máy tính sạc đầy. Không có lý do gì để chưa đi.
8h30.
Linh xách túi ra khỏi nhà.
Minh đang ngồi ở chỗ quen, ly cà phê còn hơn nửa. Khi cô đẩy cửa bước vào, anh nhìn lên — không nói gì ngay, chỉ nhìn.
"Muộn vậy?" anh hỏi.
"Bận."
Linh đặt túi xuống, kéo ghế ngồi. Không nhìn Minh. Gọi cô phục vụ, order bạc xỉu như mọi lần, mở máy tính ra.
Không bận. Cô biết điều đó. Minh chắc cũng biết — anh nhìn người giỏi hơn cô nghĩ. Nhưng anh không hỏi thêm. Chỉ quay lại cuốn sách đang đọc dở, một cuốn gì đó bìa xanh lam, chữ nhỏ li ti.
Linh mở file deadline ra. Dự án viết content cho một thương hiệu mỹ phẩm, giao thứ Sáu. Cô đọc brief lần thứ ba — lần đầu đọc thứ Hai, lần hai đọc tối qua khi cố ngủ nhưng không ngủ được. Brief không có gì khó. Cô biết phải viết gì. Tay cô chỉ không chịu gõ.
Ngoài cửa sổ, con ngõ nhỏ lác đác người đi chợ về. Một bà cụ dắt xe đạp, giỏ xe đầy rau. Mấy đứa trẻ chạy qua, cặp lồng cơm đong đưa. Tiếng Hà Nội buổi sáng — không ồn, chỉ lào xào, như ai đó đang lật trang sách cũ.
Linh gõ được bốn câu thì xóa ba.
Cô không hiểu tại sao sáng nay mình lại như thế này.
Hoặc cô hiểu, nhưng không muốn nghĩ đến.
Họ ngồi cạnh nhau hai tiếng đồng hồ mà không nói chuyện. Không phải kiểu im lặng thoải mái như những buổi trước — kiểu im lặng mà cả hai đều đang làm việc của mình, thỉnh thoảng một người ngẩng đầu, người kia đúng lúc nhìn đi chỗ khác, rồi lại cúi xuống. Kiểu im lặng thoải mái mà Linh đã quen, đã thích.
Sáng nay khác.
Sáng nay Linh ngồi ngay ngắn hơn bình thường. Không duỗi chân ra, không kéo đầu gối lên ghế. Không hỏi Minh "anh đang đọc gì vậy" như mấy lần trước khi thấy anh lật sách. Không gửi link bài nhạc sang và bảo "nghe thử đi."
Cô đang tạo ra khoảng cách. Cô ý thức được điều đó.
Điều cô không ý thức được là tại sao.
Ly bạc xỉu cạn. Linh gọi thêm nước lọc. Minh vẫn đọc sách, một tay anh cầm bút chì, thỉnh thoảng gạch chân gì đó — anh có thói quen đó, gạch chân sách. Lần đầu Linh thấy cô suýt hỏi "anh gạch lung tung thế không tiếc à" nhưng kịp nhịn. Hôm nay cũng không hỏi, nhưng vì lý do khác.
11h20.
Linh lưu file, đóng máy tính. Chưa xong — viết được khoảng một nửa, phần còn lại còn nhạt. Nhưng cô không muốn ngồi thêm nữa.
Cô bắt đầu xếp đồ vào túi.
Minh nhìn lên.
"Về rồi à?"
"Ừ."
"Hôm nay về sớm hơn thường."
Linh không trả lời, kéo khóa túi. Đứng dậy, khoác áo vào. Ngoài cửa sổ trời hơi흐림 — mây thấp, kiểu trời Hà Nội tháng Mười không biết có mưa không.
"Linh."
Cô dừng lại.
"Mọi thứ ổn không?"
Giọng Minh không hỏi theo kiểu xã giao. Không phải "ổn không" như người ta hay nói rồi không thực sự chờ câu trả lời. Anh hỏi và nhìn cô — kiểu nhìn mà Linh biết anh đang thực sự chờ.
"Ổn." Cô nói. "Bận thôi."
Minh gật đầu nhẹ. Không hỏi thêm.
Linh đi ra.
Về đến nhà, cô ném túi lên ghế sofa, ngồi xuống bàn làm việc.
File deadline mở ra trên màn hình — phần chưa viết xong vẫn còn đó, nhấp nháy con trỏ ở cuối dòng cuối cùng. Linh nhìn nó. Không gõ gì.
Không bận.
Cô chưa bao giờ nói dối Minh trước đây. Không phải vì cô đặc biệt thành thật với anh — mà vì trước đây không có lý do gì để nói dối. Hỏi gì thì trả lời nấy. Anh hỏi ít, cô cũng không cần phịa nhiều.
Sáng nay cô phịa đến hai lần, cùng một câu.
Linh kéo ghế lại gần bàn, chống cằm nhìn ra cửa sổ. Căn phòng thuê — bàn làm việc, cây cà phê nhỏ đang có lá vàng, tủ sách chất đầy nhưng không theo thứ tự gì. Cô đã ở đây một năm rưỡi. Không có gì nhiều, nhưng là của cô, trật tự của cô, cô biết mình đang ở đâu.
Ngồi cạnh Minh sáng nay, cô không biết mình đang ở đâu.
Không phải theo nghĩa xấu. Không phải khó chịu. Chỉ là — không quen. Kiểu không quen mà cô chưa có từ để gọi tên, và điều đó làm cô bứt rứt hơn là bản thân cảm giác đó.
Hải từng nói: "Em không bao giờ thực sự ở đây."
Câu đó Linh nhớ mãi. Không phải vì đau — mà vì cô biết anh nói đúng. Cô quen ở nơi nào đó giữa chừng, không hẳn là đây cũng không hẳn là đâu khác. An toàn kiểu đó.
Minh không nói câu đó. Minh không nói gì cả. Anh chỉ ngồi đó, đọc sách, gạch chân những câu mà cô không biết là câu gì, và thỉnh thoảng nhìn lên đúng lúc không phải lúc.
Và buổi sáng nay, lần đầu tiên từ rất lâu, Linh ngồi cạnh ai đó mà cảm thấy muốn ở đây hơn là không muốn.
Điều đó làm cô sợ hơn bất cứ điều gì.
Cô không biết sợ gì cụ thể. Chỉ biết cái không quen đó giống như đứng ở cửa một căn phòng chưa vào bao giờ — cửa mở sẵn, trong đó có ánh sáng, nhưng cô vẫn đứng ở ngoài.
Con trỏ vẫn nhấp nháy trên màn hình.
Linh thở dài, kéo bàn phím lại. Gõ một câu. Xóa. Gõ lại. Lần này để nguyên.
Ngoài cửa sổ, vài giọt mưa bắt đầu lách tách trên mái tôn nhà hàng xóm. Không to, chỉ lất phất — kiểu mưa Hà Nội tháng Mười không thèm báo trước, cứ rơi khi nào thích thì rơi.
Cây cà phê nhỏ trên bàn, lá vàng vẫn còn đó.
Linh nghĩ có lẽ ngày mai cô nên hỏi Minh — anh biết trồng cây không. Rồi lại nghĩ thôi, tự tra mạng cũng được.
Rồi lại nghĩ: mạng thì biết gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →