🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Taxi dừng ở đầu ngõ lúc mười một giờ mười bảy.

Không ai xuống.

Bác tài liếc gương chiếu hậu một lần, rồi thôi. Đồng hồ vẫn chạy. Minh không nói gì. Linh nhìn vào màn hình điện thoại nhưng không đọc gì.

Ngoài cửa kính, ngõ nhỏ tối và yên. Có một nhà còn đèn, ánh vàng hắt ra vỉa hè ướt. Mưa đã nhỏ hơn — gần như chỉ còn hơi sương.

"Anh có kể không?" Linh hỏi.

Minh quay lại. "Kể gì?"

"Người anh không hoàn thành câu về. Ở quán lúc nãy."

Minh nhìn ra cửa sổ một lúc. Không phải né tránh — kiểu như anh đang tìm chỗ bắt đầu.

"Thảo," anh nói. "Bạn gái cũ. Ba năm ở Đà Nẵng."

Linh không nói gì. Cô học được từ đâu đó rằng đôi khi im lặng là cách tốt nhất để người ta tiếp tục.

"Không chia tay vì chuyện gì xấu xa," Minh nói, giọng đều. "Không ai phản bội ai. Không có cảnh bát đĩa bay. Thảo muốn tôi ổn định hơn — mua nhà, gắn bó với một chỗ, biết mình muốn gì trong năm năm tới." Anh dừng. "Tôi không đưa ra được câu trả lời đó."

"Vì anh không biết, hay vì anh không muốn?"

Minh nghĩ một chút. "Cả hai. Lúc đó tôi cứ cảm giác có thứ gì đó cần thay đổi mà không biết là thứ gì. Chỉ biết là nếu tiếp tục như cũ thì sẽ không ổn."

"Thứ gì đó là gì?"

"Vẫn chưa biết hẳn." Anh nhìn bàn tay mình. "Nhưng lên Hà Nội là một phần của việc tìm ra."

Linh gật đầu chậm. Bên ngoài, gió lay một túi ni lông qua đường.

"Bao lâu rồi?"

"Gần một năm. Chia tay tháng Mười năm ngoái."

"Đau không?"

Câu hỏi thốt ra trước khi Linh kịp nghĩ. Cô định thêm vào gì đó cho bớt trực tiếp — kiểu như "ý tôi là, theo nghĩa..." — nhưng Minh đã trả lời rồi.

"Có. Không phải kiểu đau ồn ào. Kiểu âm ỉ. Biết là đúng mà vẫn thấy thiếu."

Linh hiểu cái đó. Cô không nói ra, nhưng hiểu.

"Thảo bây giờ thế nào?"

"Ổn. Nghe nói cô ấy đang hẹn hò với ai đó." Minh nói không có giọng điệu gì đặc biệt. "Tốt cho cô ấy."

"Anh không ghen à?"

"Không." Anh suy nghĩ thêm. "Không phải kiểu không quan tâm. Chỉ là... mừng cho người ta cũng được, chứ không nhất thiết phải đau."

Linh quay mặt ra cửa sổ. Cô không biết mình đang cảm thấy gì — không hẳn là buồn, không hẳn là vui. Chỉ là cái cảm giác khi ai đó kể cho mình nghe điều gì đó thật, và mình không biết phải đặt nó vào đâu.

"Anh đã ổn chưa?" cô hỏi.

Minh im lặng đủ lâu để Linh nghĩ anh không trả lời.

"Đủ ổn để ngồi đây kể cho chị nghe," anh nói.

Không kiêu, không tự ti. Chỉ là sự thật.

Linh cười nhẹ — không phải cười vui, kiểu cười khi không biết phản ứng khác. "Câu đó nghe hay phết."

"Không cố ý."

"Tôi biết. Nên mới hay."

Bên ngoài, đồng hồ trên tháp nhà thờ ở đâu đó điểm. Linh đếm — mười một tiếng. Rồi im lặng trở lại.

"Anh có hối hận không?" cô hỏi. "Về việc không... không chọn ổn định?"

Minh nghiêng đầu một chút. "Câu hỏi khó."

"Không cần trả lời nếu không muốn."

"Không phải vậy." Anh nhìn cô. "Là tôi đang thật sự nghĩ. Đôi khi có — khi ngồi trong căn phòng thuê ở Hà Nội và không biết mình đang làm gì. Nhưng đôi khi không — khi đi bộ quanh Tây Hồ sáng sớm và thấy đây là chỗ mình cần ở lúc này." Anh dừng lại. "Hối hận và đúng có thể cùng tồn tại."

Linh không trả lời ngay. Cô đang nghĩ đến Hải — đến câu "em không bao giờ thực sự ở đây" — đến hai năm cô đã cố chứng minh điều ngược lại và không biết mình đang cố với ai.

Nhưng cô không kể. Chưa phải lúc, hoặc cũng có thể không cần.

"Chị đang nghĩ gì?" Minh hỏi.

"Không có gì."

"Có."

Linh nhìn anh. "Sao anh hay đoán được vậy?"

"Không đoán. Chỉ nhìn."

"Kinh thật."

Anh không cười, nhưng có gì đó thay đổi ở khóe mắt.

"Tôi đang nghĩ..." Linh bắt đầu, rồi dừng. "Không. Thôi. Chuyện dài."

"Tôi không vội."

"Taxi đang tính tiền kìa."

Minh liếc đồng hồ tính tiền, rồi nhìn lại cô với vẻ mặt kiểu như: và thì sao.

Linh thở ra. "Tôi đang nghĩ rằng hối hận và đúng cùng tồn tại nghe như điều người ta nói để tự thuyết phục bản thân. Nhưng nghe anh nói thì lại không thấy vậy."

"Vì sao?"

"Vì anh không nói để thuyết phục ai. Anh chỉ đang... kể."

Minh không trả lời. Nhưng lần này im lặng là kiểu im lặng nhận ra điều gì đó.

Rồi anh nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Mưa tạnh từ lúc nào rồi."

Linh nhìn theo. Đúng thật — đường đã ráo, chỉ còn vũng nước nhỏ phản chiếu đèn đường. Cô không biết từ khi nào.

"Thôi về đi," Minh nói.

Anh mở cửa trước, xuống xe, rồi quay lại. Không suy nghĩ, không do dự — đưa tay ra phía cô.

Linh nhìn bàn tay đó một giây.

Rồi đặt tay vào.

Cô xuống xe. Vỉa hè còn ướt, gió lạnh hơn lúc nãy. Minh thả tay ra — tự nhiên, như cách anh đưa tay ra vậy.

"Vào đi," anh nói. "Khuya rồi."

"Anh về bằng gì?"

"Gọi xe khác."

"Ngõ tôi có wifi miễn phí của nhà bên cạnh. Anh cần không?"

Minh nhìn cô.

"Mật khẩu là gì?"

"Không biết. Tôi chưa bao giờ hỏi."

Anh im lặng một chút. Rồi: "Thôi được. Về đi, Linh."

Cô đứng ở đầu ngõ nhìn anh bước ra đường lớn, điện thoại trên tay gọi xe. Gió thổi một đợt, lay mấy tán cây còn sót lá vàng cuối thu.

Linh đứng thêm ba giây nữa mà không rõ vì sao.

Rồi quay vào ngõ.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →