Gần mười một giờ tối thứ Sáu, có tiếng gõ cửa 703.
An đang ngồi với đống số liệu cuối tháng, tóc buộc ngược, áo mặc nhà cũ, đầu óc đang ở đâu đó giữa cột B và cột G của bảng tính. Tiếng gõ làm cô giật mình thật sự — cô không nghe tiếng bước chân hành lang vì đang tập trung vào số, một điều hiếm khi xảy ra trong tuần gần đây.
Cô nhìn đồng hồ. Mười giờ năm mươi tám. Đứng dậy mở cửa.
Tuân đứng ngoài cầm một tô mì gà, bốc khói.
"Chị chưa ăn tối à?"
An nhìn tô mì. Nhìn Tuân. Nhìn lại tô mì. "Chị ăn rồi. Hồi bảy giờ."
"Thế thì chị ăn thêm." Anh đưa tô sang. "Mì gà. Em nấu nhiều quá."
An nhận tô. Nóng. Mùi gà hầm quyện với mùi gừng, thơm theo kiểu bếp nhà chứ không phải gói. Không phải mùi của mì ăn liền đổ nước sôi vào — là mùi của cái gì đó đã được nấu thật sự.
"Anh nấu à? Không phải mì gói?"
"Mì gói thì sao bốc khói kiểu này." Tuân tựa vào khung cửa. "Em có nhiều nước dùng, chị sang ăn cũng được. Rộng hơn."
An nhìn vào trong phòng mình — đống tài liệu trải trên bàn, laptop mở, cốc trà nguội từ lúc nãy. Nhìn lại Tuân.
"Được," cô nói.
Phòng 704 tối nay bừa theo cách có trật tự của nó — laptop mở trên bàn, ba cái cốc chưa rửa, đống tài liệu in xếp không thẳng hàng, mấy cuốn sách nằm gáy lên. Nhưng bếp thì sạch, nồi nước dùng đang ủ ấm trên bếp. An đã quen với cái bừa của phòng này rồi, không còn cảm giác cần nhận xét gì.
Tuân mang thêm một tô, múc nước dùng, trụng mì. Họ ngồi xuống bàn bếp, hai người, hai tô.
"Cảm ơn," An nói.
"Chị ăn thử đi rồi cảm ơn sau."
An ăn. Nước dùng ngọt, không dùng mì chính — cô biết vì nhà mình ngày nhỏ mẹ cũng hay nấu kiểu này. Mì dai vừa. Có hành lá, có gừng thái sợi. Đơn giản nhưng đúng vị.
"Ngon," cô nói, và lần này nói thật sự chứ không phải lịch sự.
Tuân gật, không nói gì, cúi ăn.
Họ ăn một lúc trong yên lặng. Không phải im lặng ngại ngùng — kiểu im lặng của hai người không cần phải nói để lấp chỗ trống, cái kiểu im lặng mà An thấy rất lạ vì trước đây cô chỉ có nó khi ở một mình.
Rồi Tuân đặt đũa xuống, nhìn vào tô mì đang vơi.
"Em không biết nói cảm ơn kiểu gì."
An ngước lên. "Cảm ơn gì?"
"Chị qua đây một thời gian rồi." Tuân không nhìn An, nhìn xuống bàn. "Em thấy mình... không giống trước."
Câu đó nghe không rõ ràng, nhưng An hiểu theo kiểu không cần hỏi thêm — hiểu theo kiểu người ở cạnh nhau đủ lâu để nghe được điều không nói thẳng.
"Anh giống trước theo cách nào?" An hỏi nhẹ.
"Hồi trước em hay ngồi làm việc đến hai ba giờ sáng, không ăn tối, sáng hôm sau cũng ổn. Cứ thế quen đi." Tuân gõ ngón tay nhẹ lên mặt bàn. "Bây giờ mười một giờ mà chưa ăn là thấy thiếu gì đó. Phải vào bếp. Làm cái gì đó ăn được."
"Đó là tốt."
"Chị nói vậy làm em không biết đó là khen hay nhận xét." Anh cười một chút.
"Là cả hai." An trở lại ăn mì.
"Chị thay đổi gì không? Kể từ khi ở đây."
An nghĩ thật sự, không trả lời ngay. Câu hỏi đó cần thời gian hơn câu hỏi về số liệu.
"Chị bắt đầu không tắt đèn ngay khi đi ngủ." Cô nói. "Hồi trước về nhà là tắt đèn, nằm xuống, nhắm mắt — như một quy trình. Bây giờ thỉnh thoảng chị ngồi ở sofa thêm một chút trước khi ngủ. Không làm gì, chỉ ngồi."
"Ngồi nghĩ gì?"
"Không biết. Mọi thứ linh tinh." An dừng lại. "Nghe tiếng nhạc từ phòng anh."
Tuân không nói gì sau câu đó. Nhưng có cái gì đó trong cách anh không nói khiến An biết câu đó đã được nghe, được giữ lại.
Cô múc thêm nước dùng vào tô, dù không thật sự cần. Thói quen khi không biết phải làm gì với tay.
"Anh nghĩ em sẽ chuyển vào Sài Gòn không?" An hỏi, rồi ngạc nhiên vì câu hỏi tự ra miệng.
"Không," Tuân nói, không do dự. "Họ từ chối remote. Em từ chối onsite."
"Khi nào quyết định vậy?"
"Tuần trước." Anh nhìn An. "Em chưa kịp kể."
An nhìn lại anh. "Sao anh không kể?"
"Tại chưa tìm được cách kể cho tự nhiên." Tuân cầm đũa lên, gắp mấy cọng mì. "Nếu em kể, chị có thể hỏi tại sao. Mà nếu chị hỏi tại sao, em không chắc sẽ trả lời gì."
An ngồi yên một chút. Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy thưa dần theo kiểu Hà Nội tối muộn.
"Chị không hỏi tại sao," cô nói cuối cùng.
"Biết rồi." Tuân cười, nhẹ. "Đó là một trong những thứ em thích ở chị."
Họ ăn tiếp. Nhạc không lời từ laptop Tuân vẫn đang bật trên bàn làm việc, vẳng sang bàn bếp. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội khuya thứ Sáu — ít xe hơn, yên hơn, nhưng không bao giờ thật sự im.
An ăn hết tô mì, để đũa xuống.
"Ngon thật," cô nói. "Anh học nấu ở đâu?"
"Mẹ dạy. Hồi trước mẹ bảo con trai không biết nấu ăn sau này khổ. Em không tin nhưng học cho mẹ vui." Tuân dừng lại. "Hóa ra đúng."
"Đúng vì sao?"
"Vì bây giờ có người ngồi ăn mì khuya với em." Anh nói rất bình thường, như một quan sát thực tế, không phải kiểu nói để gây ấn tượng.
An nhìn xuống tô mì trống. Không biết phải nói gì, và nhận ra rằng không cần nói gì cũng được. Câu im lặng đôi khi đủ rồi.
Cô đứng dậy, mang tô ra bồn rửa. Tuân mang tô anh sang rửa cạnh cô, không nói ai phải rửa hay ai rửa trước. Bếp nhỏ, hai người đứng sát nhau một chút hơn bình thường, nhưng không ai nhắc đến điều đó.
Họ rửa bát xong, nước vẫn còn chảy một chút, Tuân tắt vòi.
"Cảm ơn mì," An nói.
"Cảm ơn qua ăn." Tuân lau tay. "Chị còn làm việc không?"
"Còn một tiếng."
"Em cũng vậy. Thôi."
An về phòng mình. Cửa 703 đóng lại sau lưng cô, nhưng tiếng nhạc nhẹ từ 704 vẫn thấm qua tường, đủ để biết bên kia vẫn có người. Bình thường nhất trong tất cả những đêm trước, và không bình thường theo cách cô biết mà không cần giải thích thêm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →