🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Năm đó Tuân không về lúc thường lệ.

An không để ý ngay. Cô về đến nhà lúc bảy rưỡi, thay đồ, nấu cơm — trứng chiên và rau muống luộc, bữa tối nhanh của ngày cuối tuần làm nhiều. Ăn xong, rửa bát, pha trà, mở laptop. Công việc kế toán cuối quý không bao giờ thiếu việc để làm, và An thích điều đó — khi có việc thì không nghĩ chuyện khác.

Lúc chín giờ tối, cô đứng dậy vào bếp lấy nước, và trong lúc đứng rót nước, không có tiếng gì từ phía tường chung với 704.

Bình thường là có. Không phải tiếng ồn — Tuân không gây tiếng ồn. Nhưng có tiếng nhạc nhẹ, tiếng ghế kéo, tiếng tủ lạnh mở. Những âm thanh nhỏ của một người đang sống ở phòng bên cạnh. An không biết từ khi nào mình bắt đầu nhận ra những tiếng đó, cũng không biết từ khi nào sự vắng lặng của chúng lại trở nên đáng chú ý.

Tối nay không có gì.

An rót nước xong, cầm cốc về bàn làm việc. Ngồi xuống nhìn màn hình. Gõ mấy dòng số liệu, xóa đi gõ lại vì sai.

Mười giờ kém. Cô đứng dậy lần nữa, không phải vì khát — cốc nước vẫn còn gần đầy. Chỉ là chân muốn đi. Cô vào bếp, đứng nhìn bếp ga không cần thiết, rồi nhìn ra cửa sổ.

Ánh đèn đường vàng. Mấy xe máy dưới kia. Bình thường.

Tai An nghe ngóng tiếng bước chân ở hành lang.

Cô nhận ra điều đó sau khoảng ba mươi giây — rằng mình đang đứng trong bếp không vì lý do gì, và tai đang chủ động lắng nghe tiếng động từ ngoài hành lang. Kiểu nghe của người chờ.

Mình đang chờ gì vậy?

An bỏ tay khỏi mặt bếp, quay vào trong, ngồi xuống ghế sofa thay vì quay lại bàn làm việc. Mở điện thoại, cuộn feed tin tức không đọc gì. Đọc một cái tiêu đề về thị trường chứng khoán, không vào. Thấy ảnh ai đó ở Đà Lạt, không xem tiếp. Đặt điện thoại xuống.

Mười giờ mười lăm. Hành lang vẫn im.

Cô tự nói với mình rằng đây là bình thường — Tuân có công việc của anh, có lịch của anh, đôi khi anh họp online với khách nước ngoài múi giờ khác, đôi khi gặp bạn bè, đôi khi chỉ là ở đâu đó không phải tầng bảy. Cô không phải em gái anh, không phải người quen có trách nhiệm biết anh đang ở đâu. Họ là hàng xóm — tốt hơn hàng xóm bình thường, nhưng vẫn là hàng xóm.

Nhưng chân vẫn không chịu ngồi yên.

Mười giờ rưỡi, An đứng dậy lần thứ ba, đi vào bếp lần thứ ba trong tối hôm đó. Lần này cô bật bếp lên, đun nước sôi không vì lý do gì — có thể pha trà, có thể mì gói, có thể chỉ để có việc gì đó làm trong bếp.

Trong lúc đứng đợi nước sôi, tai cô nghe thấy tiếng thang máy.

Rồi tiếng bước chân trên hành lang — bước đi quen, không vội, kiểu của người biết mình về đến nhà rồi, không cần vội.

Rồi tiếng chìa khóa mở cửa 704.

An thở ra.

Không phải thở phào theo kiểu kịch tính — chỉ là hơi thở bình thường của người vừa nhớ ra mình đã nín thở từ lúc nào mà không hay. Vai cô cũng giãn ra theo, kiểu thả lỏng mà chỉ nhận ra sau khi nó xảy ra.

Cô tắt bếp, không pha trà, không làm mì. Cô về ngồi ở bàn làm việc, mở file báo cáo, và lần này gõ được.

Từ phía tường chung, tiếng tủ lạnh mở. Tiếng ghế kéo. Tiếng nhạc nhẹ bắt đầu — bài gì đó không lời, Tuân hay bật khi code đêm. An không biết tên bài nhưng đã quen với cái giai điệu đó đến mức nghe là biết bên kia đang làm việc nghiêm chỉnh.

An gõ phím đều hơn.

Cô không nghĩ đến câu hỏi sao mình lại nghe ngóng tối đó. Không phân tích, không mở file, không đào sâu. Chỉ làm việc cho đến gần mười hai giờ, rồi tắt máy, đánh răng, đi ngủ.

Nhưng sáng hôm sau, khi chuông báo thức reo và An nằm nhìn trần nhà thêm ba phút trước khi ngồi dậy, cô nhớ lại cái khoảnh khắc đứng trong bếp với ấm nước đang sôi và không làm gì cả, chỉ nghe.

Và lần này cô để câu hỏi thật sự hiện ra, không đẩy đi.

Mình quan tâm đến người đó rồi. Từ bao giờ?

Không có câu trả lời chính xác. Không có mốc rõ ràng — không phải từ hôm tắc bồn rửa, không phải từ hôm ăn phở Bát Đàn, không phải từ bất kỳ tối nào cụ thể. Nó xảy ra từ từ, kiểu thứ gì đó thấm vào mà không có tiếng động. Như nước ngấm vào đất sau mưa — không thể chỉ vào một điểm mà nói đây là lúc bắt đầu.

Chuông báo thức reo lần thứ hai.

An ngồi dậy, ra bếp pha cà phê. Trong lúc đợi cà phê nhỏ giọt, cô nghe tiếng trong phòng 704 — Tuân đang thức, có tiếng ghế, tiếng gõ bàn phím. Anh hay dậy sớm hơn An tưởng, làm việc buổi sáng trước khi cái đầu kịp đưa ra lý do để trì hoãn. Anh có lần kể vậy.

Bình thường. Tầng bảy buổi sáng.

An rót cà phê, nhìn ra cửa sổ. Trời Hà Nội sáng tháng Sáu, hơi oi trước khi mưa. Mấy hôm nay trời đang tính mưa mà cứ chần chừ, kiểu người muốn nói gì mà chưa tìm được cách nói.

Cô sẽ không làm gì với nhận thức vừa nảy ra trong đầu lúc nằm nhìn trần nhà. Sẽ không gõ cửa 704 và nói điều gì ngớ ngẩn. Sẽ không cư xử khác đi, không tự nhiên khác đi. Sẽ không để nó trở thành cái gì đó to tát hơn nó cần phải là.

Nhưng cô sẽ không giả vờ không biết nữa.

Cà phê xong. An uống một ngụm, cầm điện thoại kiểm tra giờ — còn đủ thời gian ăn sáng trước khi đi làm.

Từ phía hành lang, tiếng cửa 704 mở. Tuân ra ngoài, có lẽ để lấy đồ ăn sáng ship. An nghe tiếng bước chân quen, tiếng cửa mở rồi đóng lại. Một tiếng "ừ" nhỏ — anh đang nói chuyện điện thoại, giọng không to, kiểu nói chuyện buổi sáng sớm.

Cô uống nốt cà phê, đặt ly xuống bồn rửa, bắt đầu chuẩn bị đi làm.

Tầng bảy buổi sáng. Bình thường, và không hoàn toàn bình thường như trước nữa rồi.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →