🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tuân kể chuyện vào tối thứ Ba, khi cả hai tình cờ cùng đứng chờ thang máy.

Không phải kể theo kiểu trang trọng ngồi xuống nói chuyện. Chỉ là anh đang nhìn điện thoại, An đứng cạnh cầm túi siêu thị, thang máy chậm như mọi khi, và Tuân nói: "Cái project Sài Gòn đó — thật ra chưa chắc em phải vào."

An quay sang. "Hả?"

"Hôm trước em nói chị nghe, về cái hợp đồng startup Sài Gòn. Họ muốn người ở onsite nhưng em đàm phán lại. Có thể làm remote."

"Ồ." An cầm túi siêu thị chắc hơn một chút mà không để ý. "Thế họ đồng ý không?"

"Chưa rõ. Họ nói để xem xét thêm. Quy mô team nhỏ, họ muốn có người có mặt thực sự trong giai đoạn đầu." Tuân cất điện thoại vào túi. "Nhưng em thấy remote vẫn ổn. Em làm remote mấy năm nay rồi, có gì cần gặp thì bay một chuyến."

Thang máy đến. Họ vào trong, bấm tầng bảy. Thang máy tòa này chậm có truyền thống — ai cũng biết, không ai phàn nàn nữa, cứ đứng chờ.

"Chị nghĩ sao?" Tuân hỏi.

An không kịp chuẩn bị cho câu hỏi đó. Cô nhìn lên bảng số tầng đang thay đổi.

"Tùy anh thôi. Anh biết mình cần gì hơn."

"Em hỏi chị nghĩ sao về chuyện remote versus onsite, không phải hỏi về quyết định của em."

"À." An nghĩ một chút thật sự. "Remote có cái hay là tự chủ thời gian. Onsite thì team gắn kết hơn, đặc biệt giai đoạn đầu khi còn nhiều thứ chưa định hình. Startup thì sáu tháng đầu quan trọng lắm, người ta cần quyết định nhanh, không thể lúc nào cũng qua màn hình."

"Đúng." Tuân gật. "Nhưng em đã quen làm một mình rồi. Gắn kết team qua call cũng được. Em từng làm với team ở Singapore hai năm, chưa gặp mặt lần nào, vẫn ship được sản phẩm."

"Thế thì anh biết câu trả lời rồi còn hỏi gì nữa."

Tuân nhìn An một giây. "Tại muốn nghe chị nói thôi."

An không biết phải tiếp nhận câu đó như thế nào. Thang máy dừng tầng bảy đúng lúc, cửa mở.

Họ bước ra hành lang. Tuân đi về phía 704, An về phía 703. Đến trước cửa phòng mình, An mới nhận ra mình vừa thở phào.

Không phải kiểu thở phào vì leo cầu thang xong. Kiểu thở phào như khi nghe một tin tốt — nhẹ, tự nhiên, không chủ đích.

Cô đứng trước cửa 703 với chìa khóa trong tay và tự hỏi: sao mình lại thở phào?

Không có câu trả lời rõ ràng. An mở cửa vào trong.

Tối đó, trong lúc hâm lại cơm và cố tập trung vào bản báo cáo đang mở trên laptop, An để câu hỏi đó lơ lửng ở góc nào đó trong đầu. Không đào sâu, không phân tích — cô không phải kiểu người thích phân tích cảm xúc của mình khi chưa cần thiết. Nhưng câu hỏi vẫn ở đó, như một file chưa đóng.

Sao mình thở phào khi nghe anh ấy nói chưa chắc đi?

Một khả năng: cô đã quen với việc có người hàng xóm gõ cửa vào những lúc kỳ lạ, mang thức ăn sang chia, đứng nói chuyện ngoài hành lang. Nếu Tuân chuyển vào Sài Gòn, tầng bảy sẽ im hơn. Người ta hay không thích thay đổi — đó là tâm lý học cơ bản. Cô học môn đó hồi năm hai đại học, điểm không cao lắm, nhưng cái luận điểm đó còn nhớ.

An gật đầu với giải thích đó. Hợp lý. Cô đóng file câu hỏi lại và tập trung vào báo cáo.

Nhưng hôm sau, khi đang ngồi ăn trưa một mình trong căng tin công ty với bát bún riêu và điện thoại để ngửa trên bàn, An lại nghĩ đến câu đó của Tuân: chưa chắc em phải vào.

Và lại có cảm giác gì đó nhẹ ở ngực.

Cô uống nước, nhìn xung quanh như thể ai đó vừa đọc được suy nghĩ của mình. Đồng nghiệp ngồi cạnh đang nhìn điện thoại, không ai để ý An đang ngồi phân tích cảm xúc của mình vì một câu hàng xóm nói khi chờ thang máy.

Buổi chiều họp với sếp về số liệu quý hai, An ngồi ghi chép đàng hoàng, tổng hợp bảng tính đúng hạn, trả lời câu hỏi chính xác. Tất cả đều ổn. Nhưng ở trong đầu, câu hỏi đó vẫn chưa thật sự đóng lại.

Tối về đến tầng bảy, trước khi vào phòng, An nhìn sang cửa 704. Ánh đèn vàng hắt ra từ khe cửa, tiếng nhạc nhẹ vẳng ra — Tuân đang làm việc. Bình thường như mọi tối.

An vào phòng mình, thay đồ, pha trà.

Cô ngồi xuống trước laptop, mở báo cáo còn dang dở từ tối qua. Nhưng thay vì gõ ngay, cô nhìn ra cửa sổ một lúc.

Nhà tập thể cũ bên kia đường, mấy cửa sổ thắp đèn vàng. Hà Nội tối thứ Ba, bình thường.

Nếu anh ấy đi thật, chắc sẽ có người khác dọn vào 704. Có thể là người ít nói hơn. Có thể là người không nấu ăn khuya. Có thể là người không bao giờ gõ cửa 703. An gõ ngón tay lên bàn phím không ra chữ. Như vậy thì yên tĩnh hơn, thực ra.

Nhưng nghĩ đến yên tĩnh hơn lại không thấy thích.

Cô gõ mạnh một phím, mở file báo cáo, bắt đầu làm việc.

Gần mười một giờ, có tiếng gõ nhẹ ở cửa 703. An đứng dậy mở ra — Tuân đứng đó với hai lon nước ngọt.

"Em mua nhầm loại không uống được, mang sang cho chị một lon."

An nhìn lon nước. "Anh mua nhầm à?"

"Ừ, tay em bấm nhầm." Tuân không có vẻ thuyết phục lắm. Anh không nhìn sang chỗ khác theo kiểu người đang nói dối — mà nhìn thẳng với vẻ mặt rất thản nhiên của người không bận tâm mình có thuyết phục hay không.

An nhận lon nước. "Cảm ơn."

"Em vừa xong một phần việc. Mai họp với team kia về chuyện remote." Tuân tựa vào khung cửa. "Nếu họ không đồng ý remote thì em sẽ từ chối."

An nhìn lên. "Chắc chưa?"

"Chắc. Có những thứ quan trọng hơn một hợp đồng." Anh nói kiểu rất bình thản, như đang nói thời tiết. "Chị vẫn đang làm việc à?"

"Sắp xong."

"Thôi em không làm phiền. Chúc chị làm nhanh." Tuân quay vào phòng mình.

An đứng cầm lon nước ngọt thêm mấy giây sau khi cửa 704 đã đóng.

Có những thứ quan trọng hơn một hợp đồng. Câu đó nghe mơ hồ theo cách cố ý. Kiểu câu người ta nói khi không muốn giải thích thêm nhưng cũng không muốn để người kia không biết gì.

Cô nhìn xuống lon nước trong tay. Vị cam, loại Tuân hay uống khi code khuya — cô biết vì từng thấy trên bàn bếp nhà anh hôm sang trả nồi. Cùng một loại nước ngọt. Không phải mua nhầm.

An mang lon nước vào trong, ngồi xuống trước báo cáo, và lần này gõ thật sự.

Nhưng câu hỏi đêm nay đã có hướng trả lời hơn tối qua, dù An vẫn chưa chịu gọi tên nó ra.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →