🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, An đang ngồi với tách cà phê đen và danh sách việc cần làm cuối tuần — giặt quần áo, đổ rác, mua thêm giấy in, và cân nhắc xem có nên gọi về nhà không — thì chuông cửa reo.

Tuân đứng ngoài, tóc chưa chải, tay cầm ly trà xanh kiểu mang đi.

"Chị đã ăn phở Bát Đàn bao giờ chưa?"

An nhìn anh một giây. "Ăn rồi. Hồi sinh viên."

"Thế sáng nay chị có kế hoạch gì chưa?"

An nhìn xuống tờ giấy trên tay. Giặt quần áo. Đổ rác. Gọi về nhà — cái cuối cùng đó có thể hoãn thêm tuần nữa.

"Chưa," An nói.

"Vậy đi ăn phở đi. Bọn mình đi như bạn bình thường, không phải kiểu hai hàng xóm đứng hành lang nói chuyện năm phút rồi về." Tuân cười. "Em hứa sẽ không nhắc chuyện tắc bồn rửa lần này."

Họ đi bộ từ Sunrise Tower ra đến phố Bát Đàn mất mười lăm phút. Tuân đi nhanh nhưng không vội, kể chuyện hàng phở theo kiểu người ta phải đứng xếp hàng mà không ai phàn nàn vì biết đợi sẽ được. An nghe, thỉnh thoảng hỏi một câu, không nhiều.

Hàng phở đúng như Tuân tả — dài. Họ đứng mười hai phút theo đếm của An, rồi được dẫn vào ngồi bàn góc trong, kê sát vách tường gạch cũ. Không có thực đơn. Người phục vụ nhìn là biết gọi gì.

"Chị thích nhiều hành không?"

"Ít thôi."

"Em nhiều. Em hay xin thêm hành."

Tô phở ra, nước dùng trong vắt, bốc khói. An nhìn xuống rồi bắt đầu ăn mà không nói gì thêm. Một lúc mới ngước lên thấy Tuân đang nhìn sang.

"Ngon không?" anh hỏi.

"Ngon," An thừa nhận. "Khác hẳn hồi em hay ăn mấy chỗ gần trường."

"Tại hồi sinh viên tiền ít, mình hay chọn rẻ thay vì ngon. Bây giờ vẫn vậy nhưng thỉnh thoảng phải tự thưởng."

An không biết tại sao câu đó lại khiến mình nghĩ đến mẹ — mẹ hay nói y chang vậy mỗi khi mua gì hơi đắt. Thỉnh thoảng phải tự thưởng, không thì cả đời chẳng thưởng được. An húp một thìa nước dùng.

"Anh quê đâu?" An hỏi, không phải vì cần biết, mà vì câu hỏi tự nhiên chui ra.

"Bắc Giang. Còn chị?"

"Hưng Yên. Gần nhau."

"Gần nhau mà khác nhau lắm." Tuân cắn một miếng bánh quẩy. "Nhà em làm nông, mẹ bán tạp hóa. Em là người đầu tiên trong nhà học đại học công nghệ thông tin. Hồi thi đỗ, bố khóc."

An im một chút. Câu chuyện đó nghe quen — không phải vì giống hoàn toàn, mà vì cái cảm giác là người đầu tiên của nhà làm gì đó.

"Chị cũng vậy," An nói. "Chị là con một. Bố mẹ làm ruộng, mong chị ra thành phố làm văn phòng cho tử tế. Hồi chị nói sẽ học kế toán thì bố bảo kế toán là ổn định, không sợ thất nghiệp."

"Thế bây giờ ổn định chưa?"

An suy nghĩ thật. "Ổn định. Nhưng đôi khi buồn ngủ."

Tuân cười. Không phải kiểu cười vì câu đó vui, mà kiểu cười vì hiểu.

"Em cũng vậy. Hồi mới ra trường đi làm công ty, ngồi họp nghe người ta nói về roadmap quý ba mà em cứ tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Sau đó em nhảy ra làm freelance."

"Bố mẹ anh nói gì?"

"Bố bảo không ổn định. Mẹ bảo thôi kệ mày. Mẹ em thực tế hơn." Tuân gật đầu như tự xác nhận. "Chị sợ gì nhất?"

Câu hỏi đột ngột đến mức An suýt ho vào tô phở. "Hả?"

"Sợ gì nhất. Chị hỏi em quê đâu, em hỏi chị sợ gì — mình đang nói chuyện mà."

An để thìa xuống. Nghĩ thật sự một chút.

"Sợ về già không biết mình đã sống đúng chưa," An nói, rồi ngạc nhiên vì mình vừa nói điều đó với một người mình không hoàn toàn quen. "Còn anh?"

"Em sợ một ngày mình mở máy tính lên mà không còn muốn code nữa. Vì nếu mất cái đó thì em không biết mình còn là ai."

Họ ăn tiếp trong im lặng, nhưng là im lặng khác — không phải kiểu ngại ngùng hàng xóm lần đầu ngồi chung bàn, mà kiểu hai người vừa nói điều gì đó thật và cần một chút không gian để nó ngấm.

Tuân gọi thêm quẩy. An không từ chối khi anh đưa sang.

"Hồi nhỏ chị thích gì?" Tuân hỏi.

"Đọc sách. Và xem phim tài liệu về động vật biển."

"Vì sao lại động vật biển?"

"Không biết. Có lẽ vì mình ở trong lục địa nên biển thấy xa lạ, hấp dẫn. Chị chưa ra biển cho đến năm mười sáu tuổi."

"Năm mười sáu chị ra biển nào?"

"Sầm Sơn. Gia đình đi du lịch một lần duy nhất." An nhớ lại. "Mẹ mặc áo phao vào rồi không dám lội xuống nước, cứ đứng chụp ảnh từ bờ. Bố thì cởi dép ra cầm tay, đứng vẫy chân ở mép nước. Hồi đó chị thấy hơi xấu hổ, bây giờ thấy thương."

Tuân không nói gì, chỉ gật nhẹ.

"Gia đình anh có hay đi chơi không?" An hỏi.

"Không. Bận. Nhưng tết nào cũng đủ mặt, ngồi ăn cơm xem ti vi, chẳng ai nói nhiều mà vẫn thấy ấm." Tuân dừng lại. "Chị không về Tết à? Em thấy năm ngoái chị ở nhà."

An hơi giật. "Anh để ý à?"

"Hành lang hẹp, tiếng bước chân khác nhau. Em nghe được."

An không biết nên cảm thấy thế nào về điều đó. Cô uống nốt nước dùng còn lại trong tô.

"Chị ngại về. Không phải không muốn." An nói, gần như với chính mình hơn là với Tuân. "Về đến nhà là mẹ hỏi, bạn bè hỏi, hàng xóm hỏi. Câu nào cũng xoay quanh mấy chủ đề em không muốn trả lời."

"Chị một mình lâu chưa?"

"Ba năm."

"Em bốn năm." Tuân dựa lưng vào ghế. "Một mình không cô đơn. Chỉ hơi im lặng thôi."

An nhìn anh, rồi nhìn sang những bàn xung quanh — người ta ăn phở, nói chuyện, cà phê sáng vội vàng trước khi cuối tuần trôi qua. Hà Nội sáng cuối tuần ồn ào theo cách riêng của nó.

"Lần sau chị trả," An nói khi Tuân đã cầm hóa đơn.

"Hẹn lần sau thì phải có lần sau." Tuân cười. "Chị có muốn không?"

An suy nghĩ đúng một giây. "Có."

Họ đi bộ về theo đường khác — Tuân bảo đường này có cửa hàng bán bánh mì trứng ngon, ghé mua không. An đồng ý mà không mất nhiều thời gian cân nhắc như thường lệ.

Bánh mì trứng ăn khi đi bộ. Nắng sáng cuối tháng. Không cần nói nhiều.

Về đến tầng bảy, trước khi mỗi người vào cửa phòng mình, Tuân quay sang: "Cảm ơn chị đi cùng."

"Cảm ơn anh mời," An đáp, rồi nghĩ là câu đó nghe cứng quá. Nhưng Tuân đã vào trong rồi.

An đứng trước cửa 703 thêm vài giây. Danh sách việc cần làm vẫn còn đó — giặt quần áo, đổ rác, mua giấy in. Gọi về nhà thì có thể để chiều tối.

Cô mở cửa vào trong, và buổi sáng thứ Bảy tự nhiên thấy nhẹ hơn một chút.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →