🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó không ai ngủ được.

An biết mình không ngủ được từ lúc nằm xuống — đầu óc không chịu tắt, cứ lướt qua từng cột số liệu chưa xong, rồi nhảy sang câu chuyện hồi tối, rồi quay về số liệu, rồi lại câu chuyện. Kiểu vòng lặp không có điểm dừng. Cô thử đếm nhịp thở — người ta bảo làm vậy giúp ngủ — nhưng cứ đếm đến mười là lại nghĩ đến câu Tuân vừa nói rồi mất chỗ, phải đếm lại.

Lúc gần một giờ sáng, cô ngồi dậy.

Ra hành lang không phải vì có kế hoạch. Chỉ là căn phòng tự nhiên thấy nhỏ, và hành lang có cửa sổ cuối dãy nhìn ra phía đường. Cô đã ra đây một lần vào mùa đông, hồi mới dọn đến, khi mất ngủ vì lạ chỗ. Hồi đó hành lang trống, tối, hơi đáng sợ theo kiểu cô không quen không gian chung của chung cư.

An mở cửa, bước ra ngoài nhẹ tay để không làm tiếng động, rồi giật mình nhẹ.

Tuân đang ngồi tựa vào tường dưới cửa sổ cuối hành lang, hai gối co lên, điện thoại úp mặt xuống đùi. Anh mặc áo phông xám, tóc hơi bù, kiểu người vừa ngồi nghĩ nhiều mà không nhớ chải đầu.

Anh ngước lên nhìn An với vẻ không ngạc nhiên lắm. "Chị cũng không ngủ được à."

"Ừ." An nhìn xung quanh hành lang vắng. "Anh ra đây từ bao giờ?"

"Khoảng nửa tiếng."

An đứng thêm một chút, nhìn ra cửa sổ. Dưới kia con đường tối, vài ngọn đèn đường vàng, thỉnh thoảng một chiếc xe máy chạy qua. Hà Nội một giờ sáng không bao giờ hoàn toàn im, nhưng tiếng ồn thay đổi về chất — ít hơn, và nghe như tiếng của thành phố đang thở chứ không phải đang chạy.

Cô ngồi xuống cạnh Tuân, tựa lưng vào tường. Hai người ngồi cách nhau khoảng một vai áo.

Hành lang tầng bảy lúc một giờ sáng im hơn cả khi không có ai. Không có tiếng thang máy, không có tiếng cửa, không có tiếng bước chân. Chỉ có tiếng quạt hành lang chạy đều và tiếng Hà Nội từ xa, mờ và quen.

"Anh hay không ngủ được không?" An hỏi khẽ, như sợ làm vỡ cái yên tĩnh.

"Thỉnh thoảng. Hay khi deadline gần hoặc khi đang nghĩ nhiều." Tuân nhìn ra cửa sổ. "Còn chị?"

"Chị hay không ngủ được khi báo cáo chưa xong. Nhưng tối nay báo cáo gần xong rồi mà vẫn không ngủ được."

"Thế thì tội nghiệp."

An không trả lời. Họ ngồi yên một lúc, không ai cảm thấy cần phải nói gì để lấp chỗ đó.

"Hà Nội khuya thật ra dễ chịu," Tuân nói. "Ban ngày ồn quá không nhận ra thành phố này trông thế nào."

An nhìn ra cửa sổ. Đúng là vậy — ban ngày tầng bảy nhìn xuống thấy kẹt xe, xe máy chen nhau, người bán hàng rong, bụi. Bây giờ nhìn thấy những mái nhà xếp lớp nhau, vài khung cửa còn đèn, khoảng trời tối xanh giữa các tòa nhà. Cũng thành phố đó, nhưng khác.

"Hồi chị mới đến đây," Tuân nói, không nhìn sang An, "em nghĩ chị khó tính."

An im một giây. "Vì sao?"

"Vì chị hay gõ cửa nhắc em về chuyện tiếng ồn, mùi nấu ăn, quên tắt đèn hành lang." Anh liệt kê bình thản, như đọc danh sách đã nhớ thuộc. "Kiểu người rất để ý quy tắc."

"Chị để ý quy tắc thật," An thừa nhận. "Nhưng anh cũng hay quên thật."

"Đúng." Tuân gật không tranh luận. "Thế chị nghĩ gì về em hồi đầu?"

An nghĩ một chút thật sự trước khi trả lời. Không phải cần nghĩ nhiều — câu trả lời cô biết từ đầu, chỉ là cân nhắc có nên nói thẳng không.

"Em vô ý thức," cô nói.

Tuân quay nhìn An. "Vô ý thức?"

"Nấu ăn lúc mười hai giờ đêm, mùi bay sang, chị đang ngủ dậy vì đói. Nghe nhạc không tắt cửa." An đếm từng điểm theo kiểu quen làm với bảng tính. "Tự ý dùng không gian chung kiểu mình là người duy nhất ở đây."

"Chị nói nghe đúng phết." Tuân cười. Không phải cười gượng — cười như người thấy mình được mô tả chính xác và thấy buồn cười về điều đó, cái cười của người tự biết mình.

An cũng bật cười. Một tiếng nhỏ, nhanh, nhưng thật.

Rồi họ lại im.

Lần này im lặng khác hẳn tất cả những lần trước — không phải im lặng hai người mới quen chưa biết nói gì, không phải im lặng ngại ngùng, không phải im lặng đang chờ ai đó kết thúc cuộc trò chuyện. Là im lặng thoải mái theo kiểu hai người không cần phải làm gì để chứng minh mình đang ở đây. Kiểu im lặng An chỉ từng có khi ở một mình, và bây giờ có khi ở bên người khác — cô không biết đó là tiến bộ hay chỉ là chuyện bình thường mà trước đây cô chưa biết.

An tựa đầu nhẹ hơn vào tường, nhìn ra cửa sổ cuối hành lang.

Dưới đường, một chiếc xe tải nhỏ đi qua, đèn đỏ nhấp nháy sau đuôi xe.

"Anh nghĩ lại rồi," Tuân nói.

Câu đó nhỏ, nói theo kiểu không muốn làm to chuyện. Nhưng An nghe rõ từng chữ, rõ cả cái khoảng dừng trước câu đó.

Cô không hỏi nghĩ lại gì. Không hỏi từ bao giờ, không hỏi về cái gì. Chỉ ngồi yên và để câu đó ở trong không khí hành lang tầng bảy lúc một giờ sáng, cùng với tiếng quạt và tiếng thành phố từ xa. Một số câu không cần giải thích thêm — giải thích thêm thì lại mất đi cái gì đó.

Một lúc sau, An nói: "Chị cũng vậy."

Tuân không hỏi gì thêm.

Họ ngồi thêm một lúc không tính giờ. Thỉnh thoảng một người nói câu gì nhỏ nhặt — về cái đèn đường bên kia hay nhấp nháy, về việc tòa nhà cạnh có ai đó nuôi mèo cứ thấy bóng đi qua cửa sổ tối, về chuyện cái thang máy tòa này cần bảo trì từ tháng trước mà chưa ai gọi. Những câu chuyện không quan trọng, không cần giải thích thêm, không cần dẫn đến đâu.

Khoảng hai giờ, An cảm thấy mắt bắt đầu nặng.

"Chị về ngủ thử đây." Cô đứng dậy, đứng thẳng lưng, kéo căng vai một chút sau khi ngồi tựa tường lâu.

Tuân ngước nhìn. "Ừ. Ngủ được không?"

"Chắc được rồi." An nhìn xuống anh, rồi nhìn ra cửa sổ lần cuối. "Đêm nay Hà Nội đẹp thật."

"Ừ."

An quay về phòng mình, cửa 703 đóng lại khẽ.

Lần này nằm xuống, đầu óc không còn lướt qua số liệu hay vòng lặp không dừng được. Không cần đếm nhịp thở. Có tiếng bước chân nhẹ ngoài hành lang sau vài phút — Tuân cũng về phòng. Tiếng cửa 704 đóng lại.

Tầng bảy im lặng trở lại theo kiểu của nó — không phải im lặng trống, mà im lặng có người ở trong đó.

An nhắm mắt, và lần này ngủ được thật.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện